“Dì à, cháu thật sự rất yêu anh ấy..” Ngọc Tịnh Thi bật khóc: “Trên thế giới này, ngoài dì ra, chẳng còn ai yêu anh ấy hơn cháu cả... Cháu thề là sau này sẽ không làm chuyện hại người gì nữa... Xin dì để cháu ở lại bên cạnh anh ấy!”
Kinh Tử Sâm đứng ở ngoài cửa, nhìn Ngọc Tịnh Thi đang quỳ dưới đất, nắm lấy cổ tay mẹ mình cầu xin.
Mà từng lời từng chữ cô ta vừa nói, chẳng có chữ nào lọt vào tai Kinh Tử Sâm hết.
Anh vừa nghe đã thấy rất ghê tởm! Nếu không phải cô ta cản trở, mẹ anh cũng chẳng tuyệt tình đến vậy!
Ánh mắt Kinh Tử Sâm lóe lên vẻ tức giận, toàn thân tỏa ra sát khí!
Anh bước tới xách Ngọc Tịnh Thi lên: “Cút đi!” Say đấy ném phẳng cô ta sang bên cạnh trong khi cô ta không chút phòng bị.
Á...!
Cô ta thảm thiết hét toáng lên, xoay bụng đập vào góc bàn! Cơn đau khiến mặt mày cô ta rất dữ tợn, cả người tê dại.
Kinh Tế Ngọc cũng giật mình vì hành động này của con trai!
Bà ta còn chưa kịp đỡ Ngọc Tịnh Thi dậy thì Kinh Tử Sâm đã chặn trước mặt bà ta, trừng mắt nhìn bà ta, ánh mắt rất lạnh lùng tàn nhẫn: “Nói cho con biết, Lê Mạn Nhu đang ở đâu?!”
“Con đã tra ra được là Hướng Bảo Đăng đưa vé máy bay cho cô ấy rồi, mẹ đừng lấp liếm nữa!” Kinh Tử Sâm kiên nhẫn nhắc nhở: “Ông trời đang nhìn đấy!”
Chẳng hiểu sao Kinh Tố Ngọc lại cảm thấy tội lỗi.
Ngọc Tịnh Thi dựa vào bàn, đau đến mức toàn thân đổ mồ hôi lạnh, cô ta cố gắng nín thở.
“Nói cho con biết, các người đưa cô ấy đi đâu rồi?!” Giọng anh run run, sắc mặt tái nhợt: “Con hỏi mẹ một lần cuối, cô ấy rốt cuộc đang ở đâu?!”
Kinh Tố Ngọc biết con trai mình đang nghiêm túc, bà ta bình tĩnh lại, thẳng thắn nói với anh: “New York.
“.” Lồng ngực Kinh Tử Sâm đau nhức, lại hỏi: “Sao lại ép cô ấy rời đi? Mẹ đã lấy gì uy hiếp cô ấy?”
“Nó tự nguyện” Sắc mặt người phụ nữ trung niên thản nhiên: “Không ai ép nó cả.
“Ở đâu của New York?”
“Mẹ không biết” Kinh Tổ Ngọc không giống như đang nói dối.
Kinh Tử Sâm biết chuyện quan trọng nhất bây giờ là đi tìm cô.
Trước khi rời đi, anh lại nhìn sang Ngọc Tịnh Thi, khiến cô ta sợ đến nỗi lồng ngực co rúm lại, thần kinh cũng căng thẳng đến mức sắp sụp đổ đến nơi.
“Nghe đây! Cho dù không có cô ấy, tôi cũng sẽ không bao giờ cưới cô!” Kinh Tử Sâm nói rất chắc nịch: “Đi tìm Mạc Tử Văn bàn giao công việc đi, trong một tuần phải từ chức, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mặt của tôi!”
Từng câu từng chữ anh nói đều giống như những mũi kim, liên tục đâm thẳng vào trái tim cô ta.
Kinh Tử Sâm thu lại ánh mắt sắc lẹm, quay người rời đi!
“Kinh Tử Sâm!” Ngọc Tịnh Thi vô thức đuổi theo.
Anh vội vã đi xuống lầu như bay, cô ta thì lại vấp phải lan can: “Kinh Tử Sâm!!” Cơn đau ở bụng lại càng tăng lên, những giọt nước mắt buồn bã chảy xuống theo khóe mắt. “Kinh Tử Sâm..” Cô ta hoàn toàn mất đi chỗ dựa tinh thần, trong tim toàn là thống khổ, cái cảm giác chưa từng có được nhưng lại đánh mất đi cả ngàn vạn lần, khiến trái tim cô ta lại bí xé nát thêm lần nữa.
Kinh Tế Ngọc không ra ngoài, bà ta đứng trước cửa sổ chạm sàn, nhìn con trai lên xe, chiếc Lamborghini vội vã phóng đi.
Một buổi sáng âm u ảm đạm, những hạt mưa màu bạc bắt đầu rơi xuống, dày đặc từng lớp, càng ngày càng tầm tã...
Tầm tã đến nỗi khiến tầm nhìn của bà trở nên mờ nhạt.
Nó thật sự đã yêu Lê Mạn Nhu rồi sao?
Giờ khắc này, Kinh Tố Ngọc cũng cảm thấy rất buồn, nhưng bà ta biết mình không thể quay lại được nữa, con trai mình yêu người phụ nữ đó như vậy, đây không phải chuyện tốt lành gì.
Trong hôn nhân, yêu một người luôn khổ hơn rất nhiều việc được yêu.
Bà ta không hy vọng con trai mình phải trả giá đau khổ cho thứ đó.
Kinh Tế Ngọc quay người đi ra ngoài, nhìn thấy Ngọc Tịnh Thi ngã bên lan can đang khóc nấc lên, cảnh này càng khiến tim bà ta đau nhói.
Đôi mắt Ngọc Tịnh Thi trống rỗng, có loại cảm giác như muốn chết.
Ánh mắt Kinh Tố Ngọc lạnh lùng, giọng nói kiên định: “Dì sẽ cho nó dùng thuốc, để cháu mang thai con của nó, hai đứa nhất định phải kết hôn.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất