Lạc Vân lắc đầu: “Tôi không biết, anh ta rất ít khi đến vịnh Minh Hà, tôi cũng không thân với anh ta lắm, gần đây chắc sẽ không dễ gì tìm được anh ta đâu. 

Đúng, anh ta sẽ trốn. 

Kinh Tử Sâm nhận được nhiều thông tin từ chỗ cô ấy đến mức hoàn toàn không cần phải hiểu hết chỗ thông tin ấy, hành động mà những người đấy làm ra rất phù hợp với tính cách của họ. 

Là anh sơ suất, không đề phòng trước. 

Bắt nạt Mạn Nhu lương thiện như thế, thật sự quá quá đáng! 

“Cảm ơn cô. Giọng Kinh Tử Sâm trầm thấp, hơi khàn khàn: “Cô về trước đi, tôi không muốn liên lụy đến cô, lát nữa tôi sẽ đến vịnh Minh Hà” 

“Đến... Để làm gì ạ?” Lạc Vân lập tức tỉnh táo, cô ấy sợ hãi. 

Kinh Tử Sâm trả lời: “Đến hỏi xem Hướng Bảo Đăng ở đâu? 

“.” Không hiểu sao Lạc Vân lại thấy hơi sợ, nhưng cậu Kinh đủ năng lực để điều tra ra vị trí của Hướng Bảo Đăng. 

Trước khi đi, cô ấy nhìn về phía bàn tay quấn băng gạc của anh, rất đau lòng: “Cậu Kinh, dù có thế nào thì xin cậu hãy trân trọng bản thân 

Trên gương mặt tuấn tú của Kinh Tử Sâm chỉ toàn mệt mỏi với kiềm chế cơn giận. 

Lạc Vân xoay người rời đi. 

Khoảng tầm nửa tiếng sau, Kinh Tử Sâm đứng dậy xuống tầng, người anh toàn mùi rượu nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo. 

“Cậu Kinh, cậu đi đâu thế?” Quản gia Thẩm nhìn thấy anh đi ra ngoài, không khỏi lo lắng: “Cậu đừng lái xe, lái xe lúc say rượu nguy hiểm lắm!” 

“.” Anh như không nghe thấy, bước ra khỏi phòng khách với vẻ mặt chết lặng. 

Quản gia Thẩm sốt ruột đến nỗi vội vàng đuổi theo: “Cậu Kinh!” 

Kinh Tử Sâm mở cửa xe ngồi vào ghế lái, anh nhanh chóng khởi động xe, hơn nữa tốc độ xe cũng rất nhanh! 

Tim quản gia Thẩm thắt lại, chỉ có thể thềm cầu nguyện mọi chuyện sẽ bình an. 

Chiếc Lamborghini đang phóng vù vù, bỗng nhiên điện thoại vang lên. 

Một tay Kinh Tử Sâm cầm vô lăng, tay còn lại bấm nghe máy. 

“Tổng giám đốc Kinh, bên phía tôi đã điều tra ra mợ chủ đến sân bay, là Hướng Bảo Đăng mua vé máy bay cho cô ấy” Cấp dưới báo cáo: “Nhưng không điều tra ra thông tin lên máy bay, hiện tại vẫn chưa biết rốt cuộc cô ấy đến thành phố nào. 

Kinh Tử Sâm ra lệnh: “Tìm Hướng Bảo Đăng! Dẫn anh ta đến gặp tôi!” Nói xong anh lại ném điện thoại sang ghế lái phụ, huyết áp tăng vọt! 

Lạc Vân lại có tam quan rất ngay thẳng, còn Hướng Bảo Đăng chính là là một tên ngu! 

Lúc này Kinh Tử Sâm chỉ ước gì có thể băm vằm anh ta! 

Anh đạp chân ga hết cỡ, xe lao đi cực nhanh! 

Ánh mắt Kinh Tử Sâm lạnh lùng sắc bén, tức giận nắm chặt vô lăng, mu bàn tay lại bắt đầu chảy máu, dần nhuộm đỏ băng gạc, trong đôi mắt đen láy của anh lộ ra vẻ sốt ruột. 

Mà lúc này, một chiếc Bentley màu đỏ dừng lại trước biệt thự vịnh Minh Hà. 

Ngọc Tịnh Thi bước xuống xe, sau đó vào thẳng phòng khách. 

Cô ta cũng thức trắng đêm, khổ sở cả một đêm, cũng bối rối suốt đêm. 

Trong phòng khách chỉ có Lạc Vân đang cắm hoa, từ lúc trở về từ vịnh Phỉ Thuý cô ấy vẫn luôn suy nghĩ vẩn vơ. Đến khi nhìn thấy một đôi giày cao gót màu đỏ lọt vào tầm 

mắt, cô ấy mới ngước mắt lên nhìn thấy Ngọc Tịnh Thi 

“Bà chủ đâu?Ngọc Tịnh Thi nhẹ giọng hỏi: “Bà ấy đã dậy chưa?” 

Dù Lạc Vân có không thích cô ta thì cũng không dám tuỳ tiện xúc phạm cô ta: “Chào cô Ngọc, bà chủ đang ở trên tầng” Nói xong, cô ấy lại tiếp tục dọn dẹp, không hiểu nổi cô ta đến đây làm gì. 

Ngọc Tịnh Thi vô tình nhìn thấy vết nứt trên bàn trà, cô ta hơi nhíu mày, sau đó lên tầng. 

Ai đập thế? 

Dì Kinh vẫn đang tức giận à? 

Khi bóng dáng cô ta biến mất sau góc cầu thang, chiếc Lamborghini lái vào sân, phanh gấp một cách kiêu ngạo vững vàng sau chiếc xe Bentley màu đỏ, chỉ còn cách mấy centimet nữa là va vào trúng đuôi xe! 

Kinh Tử Sâm lạnh lùng nhìn chằm chằm chiếc xe kia, dây thần kinh như bị châm chích. 

Cô ta đến đây làm gì?! 

Đến để bàn bạc xem bước tiếp theo nên làm gì à?! 

Sau khi xuống xe anh đóng sầm cửa xe, lạnh lùng bước vào phòng khách! 

“Cậu Kinh..” Lạc Vân ngước mắt lên, sợ hãi trước dáng vẻ của anh hiện giờ, lạnh lùng quá! 

Kinh Tử Sâm không nhìn cô ấy mà nhanh chóng lên tầng, khí thế như đang đi hỏi tội. 

Lạc Vân luống cuống... Cô Ngọc cũng đang ở đây, liệu tình hình có tệ hơn không? 

eyJpdiI6IkpFSmYydERcL2p1bkxGcW1pU0JTT05nPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ik5pOFNQZEIxNFhZdU00aDNoSTVBT1JRdVVjRFwvSlwvZ21YbW9UU0hRK3ZjWFc2cmlTUDVwUXJHZnladlRXckczQ2hWU29XSWpcL3k2TzlRbXQ5cktoQlJDSmIzZXlXeTFcLzlIMEtSQ0dtUlg5RWlneU9LSFMyRTRCVmY1aElQcUY5TVY5OUlPSENZZWc1NzJtQ09Nc2JiaVJhK3FsRVdwbTVcL1dxcGZKSENodUtIVzh0VTkwdUVjU1BFVjh1Y3E2TkpqYThOOURXNE5vUVYxY2RKdUx6eHZZN1lHcW11UFBxWXJXNXVrRHoxZVl5bjdEU2JJdzU4em9mT2xMNnJWczJabmt4ajBrUldHc3ZSQTRPNlVhMzRSWVVlcm51a0VZUk9icVB3M2trc21YKzdKTUFQQlpHNm5kcGx2MFwvODI1SHNwSytRTXlvUUF4OEdJdHhCNDdXUzJmNjVpU1wvc29DRkJhNjU0SGlUWWgzeG45TytcL1FiU0R4V0E3bUtZZld3V2NtNlBJTGNRdncrVVlvbW14Snc1T3RrTURUZ2haXC90ZGE5aUdoRktseXpNQjhiMlhGc3FsMG1mNTJBY00wQzl4Ykh2M0NubGlnaXBZcXB0S21tTUlMWkR3PT0iLCJtYWMiOiI2YTk2OWJiM2RmNWU5ZDhkZjk1MDNmZTZjMWY3MmJmZmI5YTllMTI5MTBhNWE4NzgwNjRhNzZjN2E0OTEzYzJlIn0=
eyJpdiI6IlN3R1RFeVZuTUxWZnlaeVZjYU5VZ2c9PSIsInZhbHVlIjoiZ0FhY1ZpV0VjT2cxXC82UGZycklSUnpWOVN2cVBMelVtUXYwNFpPWWpKYzA0SjY1S0tQVXFFTmxzbUwxTFRRbVwvM0FBaVFCbnRlSzBqZm5kbVRjSFRoT0Z5aDc0Um8zVjhScnlGXC9leGw5Y21EclhHWlRVa3YyVThGYUhcL2lxRVJmIiwibWFjIjoiMThkYWFhNDcxM2RjMTkxNTFkZGE0ODFmMjY4MjMxYTRjMzc1NWJiMDkyZjZlNzcxNzYwNjM4ZmQ1NzY5MGVlOSJ9

Thật ra bây giờ Kinh Tố Ngọc chỉ muốn được yên lặng một lúc, con trai vừa mới gây chuyện xong, tình hình Lạc Vân mang về cũng không lạc quan lắm. Anh uống rất nhiều rượu, cực kỳ giống một con thú đang bị mắc kẹt, còn muốn đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với bà ta.

Advertisement
x