Trong giọng nói Lạc Vân thoáng mang vẻ bất bình: “Không phải cô ấy bảo bác sĩ Thẩm về, mà là bà chủ biết thân phận của cô ấy nên cố ý đuổi bác sĩ Thẩm đi 

Ánh mắt Kinh Tử Sâm lạnh lùng, hơi thở trở nên dồn dập. 

“Bà chủ ghét nhất là lừa dối nên đương nhiên bà ấy cũng không chấp nhận được chuyện mợ chủ giấu diếm thân phận. Vậy nên, dù mợ chủ có thể chữa được vết thương của bà ấy thì bà chủ vẫn sẽ tức giận.” Lạc Vân nói với anh: “Bà chủ bảo cô ấy nấu cơm quét dọn vệ sinh, làm tất cả mọi việc. 

Kinh Tử Sâm nghe thấy câu này, trái tim anh đau đớn như bị xé thành từng mảnh... 

“Để nghiên cứ chế tạo thuốc cho bà chủ, mợ chủ phải cố gắng tranh thủ thời gian để đến phòng thí nghiệm. Cô ấy thức khuya dậy sớm, dù cho bà chủ có cố ý gây sự vứt bát, hất đổ đồ ăn cô ấy vất vả nấu ra, dù cho có bị tát thì cô ấy vẫn sẽ chịu thương chịu khó nấu lại. Chỉ vì đấy là mẹ của cậu, cô ấy yêu ai yêu cả đường đi lối về.” 

Bị tát?? 

Đây là trọng điểm Kinh Tử Sâm nghe thấy. 

Lòng anh thắt lại, sắc mặt cực kỳ tệ. 

Thế nên lúc anh về nhìn thấy mặt cô bị sưng tấy, không phải vì đang mọc răng khôn! 

Kinh Tử Sâm chậm rãi nhìn sang chỗ khác, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào chai rượu trống rỗng trước mặt, anh thật sự rất đau lòng. 

“Mợ chủ thật sự rất yêu cậu, tất cả những ấm ức cô ấy phải chịu đều là vì cậu, nguyện vọng lớn nhất của cô ấy là hy vọng cậu với bà chủ sẽ chung sống hoà hợp. Sống mũi Lạc Vân cay cay, suy nghĩ của cô ấy trở nên hỗn loạn, hoàn toàn quên mất thân phận của bản thân: “Xin cậu hãy đưa cô ấy về đây đi, nếu như cậu cũng yêu cô ấy” 

“Tôi biết... Tôi biết tôi không nên nói những chuyện này với cậu, tôi là người làm ở vịnh Minh Hà” Lạc Vân rưng rưng nước mắt, cô ấy cố nén nỗi buồn: “Nhưng... Nhưng tôi không muốn nhìn thấy hai người yêu nhau phải chia xa, đôi lúc bỏ lỡ nhau là sẽ lỡ cả đời. 

Nghe xong câu này, Kinh Tử Sâm chân thành xin lỗi cô ấy: “Tôi xin lỗi vì chuyện khi nãy. 

Hôm nay con cưng của trời đứng trên đám mây được mọi người chú ý lại xin lỗi một người giúp việc nhỏ bé ư? 

Trong lòng Lạc Vân thấy hơi dễ chịu, cô ấy nói: “Đêm của bảy năm trước là do cô Ngọc chuốc thuốc cậu. 

Cô ấy nói ra hết tất cả những gì cô ấy biết... 

“Lần này cơ thể bà chủ xuất hiện cơn ngứa kỳ lạ, sau đó lại khỏi ngay lập tức cũng có liên quan đến cô Ngọc, cô ta không có ý tốt. 

Kinh Tử Sâm chưa say, anh nhìn chằm chằm vào cô gái tràn trề năng lượng trước mặt bằng ánh mắt nặng nề. 

Cho dù trong lòng đang rất tức giận, nhưng anh vẫn nghe rất nghiêm túc. 

“Cô ta động tay động chân vào thuốc, muốn đổ tội cho mợ chủ. Lạc Vân nói: “Nhưng kết quả là chữa lợn què thành lợn lành, thành ra lại giúp mợ chủ. May mà bà chủ không bị thương gì, nếu không tôi thật sự không dám nghĩ hậu quả sẽ như thế nào.” 

“Cô ta như vậy hoàn toàn không phải là yêu, mà là cô ta đang cố chấp, ích kỷ!” Lạc Vân chửi mắng, còn nhỏ nhưng lại hiểu sự đời: “Như mợ chủ mới là yêu, rõ ràng là yêu nhưng lại tình nguyện rời đi, thậm chí còn bỏ lại con của mình. Nhưng cô ấy không biết, cô ấy đi cậu lại đau lòng như vậy, mối quan hệ giữa cậu với bà chủ lại càng tệ hơn. “Cậu còn tự hại mình nữa! Cô ấy mà biết chắc chắn sẽ rất buồn. 

Lạc Vân nói một hồi, giọng cũng nghẹn ngào: “Cậu Kinh, nếu muốn hàn gắn mối quan hệ giữa cậu với bà chủ, e là phải để mợ chủ về giúp đỡ mới được. Thật ra..” 

"1 "1 

Trong phòng nồng nặc mùi cồn, bỗng yên lặng một lúc. 

Lồng ngực cô gái đang tức giận bất bình kia phập phồng dữ dội, dường như cô ấy đang không tỉnh táo, lại như rất tỉnh táo. 

“Thật ra cái gì?” Kinh Tử Sâm hỏi bằng giọng khàn khàn. 

eyJpdiI6Im1YUk1xWWZGZ0d4cis5UERIRDRKK0E9PSIsInZhbHVlIjoiaFJjN2xTazZIZ3NYOGpQWXhPNHRabmQ3aUJRUEVPNXFIRlpVUHFzMkwwb281TFJZOVNBYnd5aW9sc1ZCY3RJODNYK1BzbTd5bzhEbE5QWG1pQVpaZmhxOVlpOVwvNkJDRkRQRFR2bGk2R2tFaGlnQXZUWVFpMEd1YWNwc2I0VTJNbzBWNW1OSXZ6aDEzMDlUYTJCZ2g1MGlnYnBWZUNTanU1NG9JOFdUQWlWODFhN2tOdHo1ZXRTMEI4cXRhMWxjallVbDVpYVB0Tnl0RFRFMjBBMXpIRkVPajVvMUtxY2t3OWxYdnBFQlwvUGxJc3FcL3FUczduTmV1QlwvUDhLYmlibGREbHFMK05kSVwvWGJlZ1hZYmF0Z0c3XC9VeDVlRkNxNm9lRU1adEJVRmp0R1grSTBoZWFieWJhVjBNYU1PUWRjaFE1NlJpN012RDQyaGhHUXEzSmJtbTRzcGtxQkFFZnpBWXJwMmVFZXpEcDB5Vm41OGIyaTk3bCtPeEJRRTgwNWNLWkF6ckRnMlZkQUI2XC81S2dBNXI3SDJLcVFHTkloczhDek9NdzAwOThhMkpWWkVpVEd0ZHJvbHd5SnpOK25weDE5THVlckdjUlBlUmNwVWNWVXRJVGU2T3NmdjI3TWFQRlNqUVhpWFNld2xZOTNxXC9CMGh0VXhjS29Bdm9xRjRMaFY3djBSb2F5V2dYS3gxa1F2ZHZMSmxHYzJieDE1S3lnUFlKVEdORmxUMWU5OU0zcVVwVUNJYWU3WkNOZG5pM3A0eXVxMWZmalFvUjc1TFYyRDBaNzd3PT0iLCJtYWMiOiJjNWU2NDhjMWI5N2ZlMmE3MDhjYzg1ODczZjEwZTQxMmQ0YmQ1YzNjMjk3Y2E4YjY3NTNhZjliZjZmMTA3YTkxIn0=
eyJpdiI6Imx4VmhacHozNTRnTVNHM3FUa3NjeWc9PSIsInZhbHVlIjoiUUFVVXo1U2NCbkJrdkxXSTIzQ0JJZjZSNjIxVU5qSlRPQklXR2I3T3M5Vzh4eEI4alFkT1RlVm9kMksrd3RJUE0xT2RwVUdGT0h4M1lqY3JSQXhXcDR3VWtXQkxXQkFIVm1pRjQzclRkeFpwOUVqbE80MlBJNHlhYmNZU1wveUZBU3RSRDZtK3hGN3B1Y2thWVZIRnpUMWRWb3Eraml5MUk5amdCT3dFa1doMWhRQ1wvQ21qektZRGV3ZnFnMkJnYUpkTlB0NVlxQkpnZWJjTGlhWEdia1l4dUVwbDdXV2s5MU5RV1loUlJIUjA5UkdPZTBUN3JUanpFQWhvSkFpMWIrOUpvTEdsbXVEdkh5QUJoXC8yeUJLNEFIRkh5eTJNYUVjdHg4WjNNZ0E3ZmZSYWRvWERkWFppd3pmVFhvR0dDbWhESUs5UXpUeG5cL3JkOUdWMml5Y0xUQT09IiwibWFjIjoiODRjYjA5YjBhYjI4MjZjNDNmOTQ4OTczMWNjYjg5NzVlYmE5ZTEwYzk0ZmMwMjdhNGM4N2U5ZWI4NDg3MDdmYyJ9

“Vậy cô có biết Hướng Bảo Đăng đang ở đâu không?” Kinh Tử Sâm hỏi cô ấy.

Advertisement
x