Vài phút sau Kinh Tri Hạ tiễn Lạc Vân ra xe, sau đó dõi mắt nhìn theo chiếc xe đang lăn bánh.
Lạc Vân cầm vô lăng, cô ta là một cô gái thích mặc đồ cổ cách tân, luôn tết tóc để hai bên, trông rất giống người hầu riêng bên cạnh tiểu thư khuê các thời xa xưa.
Cổ quái, tinh ranh, trẻ trung lại xinh đẹp.
Lạc Vân chạy xe rất êm, cô ấy dùng phán đoán của mình để phân tích, cậu Kinh và mợ chủ là chân ái, có duyên phận.
Yêu một người sẽ không thể giả vờ được, lần nào cậu Kinh nhìn mợ chủ trong mắt anh cũng có ánh sáng.
Trước kia Lạc Vân thấy cô Ngọc cũng rất giỏi giang, xinh đẹp, lại vừa gánh vác được việc trên thương trường, cũng có thể chia sẻ được phần nào gánh nặng cho cậu Kinh trong sự nghiệp, là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí mợ Kinh.
Nhưng khi Lạc Vân biết cô Ngọc đã không từ thủ đoạn để có được cậu Kinh, từ trong sâu thẳm trái tim cô ấy đã phủ nhận người này rồi.
Chiếc xe dừng ở vịnh Phỉ Thuý, Lạc Vân xuống xe sau đó đi thẳng vào phòng khách.
Quản gia Thẩm trông thấy cô ấy thì hết sức bất ngờ: “Lạc Vân?” Sau đó lại ngó đầu ra ngoài nhìn: “Cô tới đây một mình sao?”
“Vâng, chào quản gia Thẩm. Giọng Lạc Vân rất trong rất dễ nghe: “Cậu Kinh đâu? Cậu chủ sao rồi?”
Quản gia Thẩm nhìn thẳng vào mắt Lạc Vân, như thể hiểu ra được gì đó: “Lẽ nào cậu chủ bị thương ở tay ở vịnh Minh Hà?”
“Vâng” Lạc Vân không phủ nhận: “Có nghiêm trọng không?”
“Sao lại bị thương? Về đây rồi mà máu vẫn còn chảy. Tôi băng bó cho cậu chủ rồi, cũng không nặng lắm.” Nhưng quản gia Thẩm vẫn rất đau lòng, thở dài thườn thượt nói: “Từ nhỏ cậu chủ đã được ăn sung mặc sướng, đã bị thương ngoài da bao giờ đâu?”
“Cậu chủ tự làm mình bị thương đấy” Lạc Vân lại hỏi: “Tối qua cậu chủ vẫn ổn chứ? Ý tôi là cảm xúc ấy.
Quản gia Thẩm lắc đầu: “Tôi không biết, hình như khoá cửa rồi.
Lạc Vân hít một hơi thật sâu, cô ấy đi lên trên tầng, quản gia Thẩm cũng nối gót theo sau.
Hai người gõ cửa phòng nhưng bên trong lại chẳng có phản ứng gì.
Lạc Vân dí sát mũi vào khe cửa, rất nghiêm túc ngửi ngửi: “Hình như cậu chủ uống nhiều rượu lắm, trong không khí nồng nặng mùi rượu, biết đâu... cậu chủ say rồi cũng nên”
Quản gia Thẩm sửng sốt, nếu say ngã xuống đất, bị cảm lạnh thì sao?
Anh ta sợ tới nỗi vội vàng lấy chìa khoá dự phòng ra.
Sau khi nhận được chìa khoá, Lạc Vân mở cửa phòng ra, vừa xông vào trong đã bắt gặp ánh mắt sắc lạnh như dao kia!
Cô ấy sợ tới nỗi rụt người lại, dừng bước.
“Cút”
Chỉ một chữ được thốt ra từ miệng Kinh Tử Sâm cũng khiến Lạc Vân phải rùng mình.
Quản gia Thẩm cũng không dám vào trong, anh ta cứ tưởng Lạc Vân sẽ ra ngoài ngay, nhưng cửa phòng lại rầm một tiếng, đóng chặt lại!
Anh ta bị nhốt ở bên ngoài, vô cùng bất ngờ, Lạc Vân to gan như thế sao?
Thật ra Lạc Vân cũng rất sợ hãi, nhưng cô â không thể nhìn tiếp được nữa, nắm chặt tay, nghênh đón ánh mắt vô cùng sắc bén kia rồi bước về phía trước.
“Tôi nói cút, cô không hiểu sao?” Đôi mắt lạnh lùng nguy hiểm của Kinh Tử Sâm nheo lại, xúc động muốn đánh người.
“Cậu Kinh” Lạc Vân lại dừng bước, đứng ở đằng xa nhìn về phía anh: “Mợ chủ bị Hướng Bảo Đăng đưa đi rồi”
Kinh Tử Sâm ngẩn người, chậm rãi đưa mắt nhìn cô ấy, trong đôi mắt anh có thứ gì đó Lạc Vân không thể hiểu được.
Kinh Tử Sâm không muốn chấp nhận sự thật này, anh cầm điện thoại gọi cho Mạc Tử Văn: “Điều tra Hướng Bảo Đăng, đưa anh ta tới gặp tôi, Mạn Nhu bị anh ta đưa đi rồi.” Giọng nói của anh lạnh lùng tới mức khiến người ra run lên bần bật.
Cúp máy, Lạc Vân nhìn gương mặt đẹp như tạc tượng kia của anh, lúc này đang sa sầm, như thể bão tố có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Kinh Tử Sâm nheo mắt lại, gương mặt đẹp trai cau có.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất