“Cậu về đi? Kinh Tử Sâm hờ hững nói: “Tôi muốn yên tĩnh một mình” 

“Vậy ngày mai... anh có đến công ty không?” Mạc Tử Văn do dự hỏi: “Có cần sửa lại lịch trình không? Để anh nghỉ ngơi một thời gian?” 

Kinh Tử Sâm không trả lời, cảm giác ngày mai là chuyện thật xa xôi, anh không có tâm trạng suy nghĩ đến. 

Mạc Tử Văn hiểu tâm trạng của ông chủ mình: “Vậy tôi biết nên làm thế nào, anh giữ gìn sức khỏe, có tin tức gì tôi sẽ gọi điện thoại cho anh ngay. 

Kinh Tử Sâm không nói gì, Mạc Tử Văn xoay lưng đi rồi. 

Tiếng bước chân xa dần, cửa phòng đóng lại, Kinh Tử Sâm đứng dậy khóa trái cửa, anh đến quầy rượu lấy hai chai Whiskey rồi đi đến trước cửa sổ. 

Ánh mắt anh sâu thẩm ẩn chứa tức giận, Kinh Tử Sâm nhớ lại khoảng thời gian hai người ở bên nhau, lòng anh như rỉ máu... Lần đầu tiên đau đớn trở nên rõ ràng như vậy. 

Có lẽ từ lần đầu tiên gặp nhau vào bảy năm trước, người phụ nữ này đã xâm nhập vào tận xương tủy anh rồi. 

Anh từng nghĩ sẽ nắm tay cô đi hết quãng đời còn lại. 

Kinh Tử Sâm không lấy ly mà trực tiếp mở nắp chai rượu rót vào cổ họng... 

Chất lỏng như thiêu đốt từ cổ họng tràn vào dạ dày, những cảnh tượng lúc hai người bên nhau càng hiện lên rõ trong đầu. 

“Đã nhận quà của anh, có phải em nên trả lời anh rồi không? Đã suy nghĩ kỹ chưa, bà Kinh?” 

“Em yêu anh, em cũng không biết bắt đầu từ khi nào, từ giây phút đó em đã hy vọng anh luôn vui vẻ, hy vọng mình có thể chữa khỏi vết thương trên lưng anh, còn có bệnh bao tử của anh nữa, còn muốn chữa khỏi bệnh cho mẹ của anh, em hy vọng... 

Cô luôn dịu dàng như vậy, tốt bụng như vậy, mong muốn của cô luôn xoay quanh anh, muốn tốt cho anh. 

Kinh Tử Sâm ngồi trước cửa sổ, nghe gió nổi lên ngoài cửa sổ, nốc hết ngụm rượu này đến ngụm rượu khác, cô đang ở đây? Cô đang làm gì? 

Mỗi lần nhắm mắt lại, đau đớn đánh sâu vào tư duy đã hỗn loạn... Kinh Tử Sâm sống một giây mà bằng một năm. 

“Điều tra có một người mà chậm như vậy... 

Đêm nay, Kinh Tử Sâm cứ ngồi mãi như vậy, uống rượu và chờ điện thoại của Mạc Tử Văn, vốn không định ngủ. 

Lúc nhớ Lê Mạn Nhu đến mức không chịu nổi sẽ lấy thuốc dạ dày mà cô nghiên cứu riêng cho anh, cầm lọ thuốc nho nhỏ trong tay mà cảm xúc lẫn lộn. 

Kinh Tử Sâm cứ ngồi như vậy cho tới sáng, có yêu cô, có vướng bận, cũng có hận. 

Không ngờ chẳng nói câu nào đã bỏ đi. 

Đây là chuyện anh khó chấp nhận nhất. 

Lọ thuốc còn nằm trong tay, bên tai không ngừng vang lên lời cô dặn dò, nhất định phải uống thuốc đúng giờ. 

Nhưng cô không ở bên cạnh, trị hết bệnh thì sao chứ? 

Ánh mắt Kinh Tử Sâm lóe lên tàn nhẫn. Sức lực toàn thân hội tụ vào lòng bàn tay, không kìm chế được nữa bóp nát lọ thuốc đã cầm cả đêm. 

Lọ thuốc vỡ nát, những viên thuốc màu trắng văng ra tung tóe, có viên lăn xuống dưới sofa, có viên lăn vào kẽ thảm và trước cửa sổ, cứ như vậy lăn đi rất xa... 

Trên bàn trà la liệt bảy tám vỏ chai rượu nhưng anh cảm thấy mình không hề say, ngược lại vô cùng tỉnh táo. 

Rõ ràng anh biết mình yêu cô đến mức nào. 

Trời sáng rồi, anh vẫn không nhìn thấy ánh rạng đông, di động vẫn không đổ chuông... 

Sương mù bao trùm biệt thự vịnh Minh Hà. 

Kinh Tế Ngọc dậy sớm, bà ta cũng thức trắng đêm. 

“Bà chủ thức sớm vậy?” Lạc Vân ngạc nhiên khi nhìn thấy Kinh Tố Ngọc: “Bà chủ. 

“Cô giúp tôi đến vịnh Minh Hà xem thử.” Bà ta bình tĩnh nói: “Tôi lo cho nó” 

eyJpdiI6IkgxNUdhcWg4SU9BSCtpZkhsdElEa1E9PSIsInZhbHVlIjoiT1BoR2JrODR3UDZZTDZGc1lYbytXSWFnZzVKeWpxNklHQStCYUZidllyOTZUNGg0Nmt6a2lXWGJLQzJIdEltT1FubDVkMFlPM1RWcUlJRjBYWnlHS0N6Z1QybHAwSGRFS2pQT1diM0JEakJEakI5MEtOTHJXSmk5aUhVT3RXVzFySlwvRnF6OEc2aW0wXC9CUUttTHVXZlR1bnZzejRsRWdQUXNCOTc5bUs3RnBrYXR6emF3bzQ4bFo0V0YyV1RaaGk5Uit6VCtRbTZOODN0UEJUQ2czKzVBNkpMc3VpTkNIYzl1Z1IwTkxPNHNyemRzdkIrQ1A2MlZOV0VTODJCcjJTVktRa3BmM0VyQXdSR09UMGZnR2Qyc0c2WlpBU250ZzNaZ1Q4VGpUZmN0K0k5RElKNWJjZFpKcjZhRU9Zc3d1aHlobGYydnZmbTdZaFZpQUExMWxqOUE9PSIsIm1hYyI6IjdkMGEyMWU2NzQ1NDMxYzA1YzVmMGU0NTQ5ZDg0MGI2Nzg4ZTkxZTFhYTUwNGNlYTdkOTNlOGY3ZWYzYTQyNTIifQ==
eyJpdiI6ImpCOXV0blwvb1VvcklEMWZRSEYyRzN3PT0iLCJ2YWx1ZSI6InJBOWl0c2tBbVBpZlNcLzhSRzMxNGJIRWVKXC9JanErNmFZMzdvVWNVdzU0MitkR25UeU1BM1lcLzdyWVNXUWdDWWhnbVJTa09BazIwMXMrZ1Bxa2REcGhtaHcxcUNcL09weGROQk5ENU1WS0w3T3pxUUZ3QXFpNytSZnlcL3hGaXphMnBxSDN0c1VPTlpoWlByUnNUYWNqTVwvUk90VjJyeHZCQkp2YkMyZDd4eEwyYmt5bzd2N09tMWc0S0p6WkorbjZjNFBPWlwveUZFOHRMano5TmxabmR4WVp3PT0iLCJtYWMiOiJiODg0MjM4NTZlZDIwMWM4NjNlOWJjM2U0NGQyM2UzYjllMTNkMjZlOTA2NDNhYWMwZGQzMmUyMzQ2NGJkODc3In0=

Một lát sau, cô ấy ngoan ngoãn gật đầu, trả lời: “Vâng, tôi đi, tôi đi ngay.” Lạc Vân cũng có một bụng lời muốn nói với cậu Kinh đây, nghẹn đến khó chịu!

Advertisement
x