Quản gia ngồi xuống trước mặt bọn trẻ, vỗ vai chúng nói: “Hai cháu gõ cửa được không? Tay cậu Kinh chảy máu rồi, tôi phải băng bó cho cậu chủ. Anh ta nhỏ nhẹ hỏi ý kiến hai đứa trẻ.
Vừa nói xong thì cửa phòng đã mở ra.
Kinh Tử Sâm xuất hiện trước mặt bọn họ: “Vào đi. Anh không muốn làm bọn trẻ lo lắng, vừa rồi anh nghe thấy bọn chúng gọi ba.
“Ba ơi!”
“Ừ” Anh trả lời.
Hai đứa trẻ không biết mẹ chúng bỏ đi rồi, lo lắng hỏi: “Ba, sao ba bị thương?”
Vết thương trên mu bàn tay một phần đã kết vảy, một phần vẫn còn chảy máu, từng giọt, từng giọt chói mắt làm người ta nhìn thôi cũng thấy đau.
Anh không trả lời, chỉ xoay lưng đi vào trong.
Quản gia xách hòm thuốc đi theo, bọn nhỏ cũng theo vào.
Kinh Tử Sâm ngồi xuống sofa trước cửa sổ, sắc mặt buồn bã, vì đang ở trước mặt các con nên anh đã kiềm chế rất nhiều.
Quản gia ngồi xuống cạnh anh, mở hòm thuốc, lấy bàn tay khớp xương rõ ràng đang chảy máu đầm đìa ra khử trùng bằng thuốc nước.
“Tôi sẽ cố gắng nhẹ tay” Quản gia đau lòng nói.
Kinh Tử Sâm lại khẽ nhếch môi mỏng: “Có băng lại hay không cũng chẳng sao. So với cái nỗi đau trong lòng, chút đau đớn này có là gì?
Hai đứa trẻ túc trực ngay bên cạnh, dũng cảm ôm cánh tay ba, phối hợp với quản gia, nhìn anh ta rửa vết thương...
“Ba, sao ba lại bị thương? Ba đánh nhau với người ta à?” Minh Triết ngước lên, khó hiểu hỏi: “Sao lại đánh thua được chứ?”
Kinh Tử Sâm suy nghĩ một lúc, xoa đầu con trai: “Không có đánh nhau, không phải đánh nhau. Sau đó dịu dàng hỏi: “Mẹ đâu rồi? Các con biết không?”
“.” Minh Triết suy nghĩ, sau đó nhìn sang Bảo Ngọc.
Bảo Ngọc: “Mẹ đi rồi sao?”
Minh Triết: “Sao nhanh vậy?”
Kinh Tử Sâm khế mày nhíu, bọn chúng biết ư? Ánh mắt dâng lên một tia hy vọng.
“Mẹ đi du lịch rồi nhỉ?” Minh Triết ung dung nói: “Chẳng phải lần trước mẹ từng hỏi chúng ta, nếu mẹ đi du lịch đến một nơi rất xa, rất xa thì chúng ta sẽ đi theo ai à?”
Lòng anh trầm xuống, thì ta là lời tạm biệt trước khi ra đi.
Anh gắn giọng hỏi: “Vậy hai đứa trả lời thế nào?”
“Mấy năm nay mẹ vất vả nuôi chúng con, để mẹ thả lỏng một chút đi, chúng con không làm gánh nặng của mẹ nữa!”
“Đúng vậy, bọn con muốn đi theo ba. Để ba dẫn bọn con đi chơi mỗi ngày!”
“.” Lòng Kinh Tử Sâm đau đến thắt lại.
Nếu lúc đó Minh Triết và Bảo Ngọc trả lời muốn đi du lịch với mẹ, có phải... cô ấy sẽ dẫn con đi luôn không?
Quản gia băng bó vết thương xong, thắt một cái nút trắng trên băng gạc.
Kinh Tử Sâm nói với quản gia Thẩm: “Đưa bọn nhỏ ra ngoài đi, bảo thím Chu dỗ chúng ngủ.
“Ba ngủ ngon nhé ạ!”
Hai anh em rất hiểu chuyện, đứng dậy theo quản gia đi ra ngoài.
Ngoài cửa, Mạc Tử Văn lại đến.
Kinh Tử Sâm không ngờ trợ lý lại đến đây, nhẹ giọng nhắc nhở: “Đóng cửa.
“Tổng giám đốc Kinh” Trợ lý đóng cửa rồi đi vào, thấy tay Kinh Tử Sâm băng bó, lo lắng hỏi: “Anh bị sao thế? Sao lại bị thương?”
“Không sao, điều tra đến đâu rồi?”
Mạc Tử Văn trả lời: “Tạm thời vẫn chưa có kết quả, không tra được thông tin đăng ký, cũng không có ghi chép đặt xe gì, camera an ninh từ vịnh Minh Hà trở đi cũng hỏng rồi.
Rõ ràng là cố ý làm hỏng.
Ánh mắt Kinh Tử Sâm trở nên sắc bén: “Tiếp tục điều tra, cho dù lật tung cả thành phố Ninh Hải cũng phải tìm được cô ấy, dù trời có sập xuống tôi cũng phải phải gặp được Lê Mạn Nhu, tuyệt đối không thể để cô ấy gánh vác một mình”
Kinh Tử Sâm cảm thấy rất buồn cười, anh thật sự không muốn nhắc đến người kia.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất