Hơi thở của Ngọc Tịnh Thi ngày càng dồn dập, cô ta bám lấy cổ tay anh theo bản năng nhưng cổ lại bị siết đến mức khiến Ngọc Tịnh Thi phải liên tục lùi về sau. Kinh Tử Sâm bước vào cửa, dùng chút sức ở ngón tay dồn Ngọc Tịnh Thi vào tường.
Ánh mắt kia chỉ ước gì có thể giết chết cô ta!
Ngọc Tịnh Thi có thể cảm nhận được hơi thở trên người anh mang theo cảm xúc làm người ta phát điên. Cô ta bị siết đến mức mắt trợn ngược, từ từ buông lỏng bàn tay đang trèo trên cổ tay anh, nhìn anh với ánh mắt coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.
“Các cô đã làm gì cô ấy rồi?” Kinh Tử Sâm nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Việc Mạn Nhu rời đi có liên quan gì đến cô không? Cô có biết cô ấy đi đâu không?”
Lý trí của anh đang sụp đổ theo từng giây trôi qua.
Ngọc Tịnh Thi không phản kháng, mặc dù sắp nghẹt thở nhưng cô ta cũng chỉ nhắm mắt lại cam chịu.
“Những gì cô ta có thể cho anh, em... cũng có thể.” Cô ta khó khăn lắm mới thốt ra được mấy chữ từ trong cổ họng: “Có thể chết... trong tay anh, cũng là một điều với em...
Ánh mắt Kinh Tử Sâm tóe lửa giận: “Cô có nói cao thượng đến mấy tôi cũng có thể bóp chết cô như thường!” Lực tay anh tăng lên. Khuôn mặt Ngọc Tịnh Thi đỏ bừng lên, biến dạng vì ứ máu: “Anh bóp chết em đi... 21 gram linh hồn... Là cách cuối cùng anh yêu em? “Nói đi, cô ấy ở đâu?” Ánh mắt Kinh Tử Sâm như dao: “Đây là cơ hội duy nhất của cô!”
Lúc này Ngọc Tịnh Thi đã không còn sức để nói nữa, cô ta lắc đầu, vẻ mặt vô cùng đau đớn.
Kinh Tử Sâm đoán có thể cô ta cũng không biết, chút lý trí cuối cùng thôi thúc anh buông lỏng tay ra.
may mån
Ngọc Tịnh Thi khom người, ôm cổ họng thở hổn hển hồi lâu nhưng vẫn không thở được.
Kinh Tử Sâm xoay người rời đi bỏ mặc cô ta nằm thoi thóp.
Một loại cảm giác xấu hổ khó hiểu lan tràn trong cơ thể Ngọc Tịnh Thi. Cô ta đã từng kiêu ngạo, lạnh lùng và tao nhã cỡ nào, xung quanh không thiếu người theo đuổi cô ta.
Nhưng khi đối mặt với Kinh Tử Sâm, cô ta lại ăn nói khép nép như thế, thậm chí có thể hy sinh cả mạng sống.
Ngọc Tịnh Thi ngồi sụp xuống góc tường, cô ta cảm thấy mình rất thất bại, mà tất cả những điều này đều do Lê Mạn Nhu ban tặng.
Tại Vịnh Minh Hà, màn đêm lờ mờ.
Kinh Tố Ngọc đứng trước cửa sổ phòng ngủ tầng hai, bà ta nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ với nỗi lòng nặng trĩu.
Bàn tay của con trai bị thương... Làm bà ta rất đau lòng, rất muốn quan tâm đến anh.
Nhưng cuối cùng Kinh Tế Ngọc vẫn gọi đến một dãy số khác, bà ta thấp giọng nói: “Mạc Tử Văn, tối nay cậu đi cùng Kinh Tử Sâm đi!
“Bà chủ, tại sao cô Lê lại rời đi?” Mạc Tử Văn hỏi thẳng bà ta: “Bà có biết chuyện này không?”
“” Ánh mắt Kinh Tố Ngọc lóe lên, bà ta không trả lời, chỉ cúp điện thoại.
Bà ta thở dài, không khỏi nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên gặp Ngọc Tịnh Thi
Cô bé mười một tuổi gầy như que củi, toàn thân bẩn thỉu nhưng đôi mắt kia lại đặc biệt sáng ngời, giống như ẩn chứa một ý chí kiên cường.
Người con dâu mà bà ta chọn trúng ngay từ cái nhìn đầu tiên chưa bao giờ làm bà ta phải thất vọng trong những năm sau đó.
Kinh Tế Ngọc nhìn thấy toàn bộ sự cố gắng và nỗ lực của Ngọc Tịnh Thi. Cô ta trở thành một đứa trẻ có thành tích xuất sắc, trở thành một nữ doanh nhân có tri thức uyên bác, làm việc quyết đoán.
Không ai có thể so được với tài năng trời ban và sự chăm chỉ của cô ta.
Kinh Tế Ngọc tự tay nuôi dưỡng Ngọc Tịnh Thi như con gái ruột, cho nên, dẫu có xảy ra chuyện gì, trong lòng bà ta vẫn nghiêng về cô ta.
Chiếc xe Lamborghini dừng lại ở vịnh Phỉ Thúy. Cuối cùng quản gia Thẩm vẫn luôn đứng ở cửa mong ngóng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm khi thấy Kinh Tử Sâm trở về bình
an.
“Cậu Kinh” Quản gia chào hỏi anh.
Kinh Tử Sâm đi lướt qua anh ta lên tầng, không quay đầu lại.
Quản gia Thẩm cẩn thận nhìn thoáng qua đã thấy bàn tay phải bị thương của anh. Anh ta vội vàng cầm hòm thuốc đi theo anh nhưng lại nghe thấy tiếng cửa phòng nặng nề đóng lại rồi khóa trái.
“Cậu Kinh... Anh ta vô cùng lo lắng nhưng không dám gõ cửa.
Sau đó, Bảo Ngọc nhìn thấy hòm thuốc trong tay quản gia: “Bác quản gia ơi, ba bị thương hả bác?”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất