Khác với sự vui vẻ hôm trước, hôm nay Ngọc Tịnh Thi rời khỏi vịnh Minh Hà mà lòng ngổn ngang trăm mối. 

Cô ta đã mất bình tĩnh và bộc lộ tình cảm trước mặt Kinh Tử Sâm. 

Ban đêm. 

Kinh Tử Sâm đưa mẹ quay về phòng rồi đánh cờ với bà, bầu không khí rất hài hòa cho đến khi Kinh Tế Ngọc nói: “Tử Sâm, giờ đã khuya lắm rồi, ngày mai con còn phải làm việc, mau quay về nghỉ ngơi sớm đi” 

“Dạ được, thưa mẹ” Kinh Tử Sâm ngoan ngoãn đáp lại. 

Anh chúc mẹ mình ngủ ngon rồi mới ra khỏi phòng ngủ. 

Anh biết mẹ sẽ không ra ngoài nữa nên mới đi tìm Minh Triết với Bảo Ngọc, cố tình nói nhỏ với bọn trẻ: “Mẹ muốn gặp các con, các con có muốn gặp mẹ không?” 

“Dạ muốn” 

“Tất nhiên là muốn, con muốn, con muốn 

"Suyt!" 

Bọn trẻ rất vui, ban ngày đôi bên gặp nhau nhưng chỉ có thể giả vờ không thấy, cảm giác này thật sự khó chịu. 

Kinh Tử Sâm dặn dò bọn trẻ vài câu, dẫn họ vào phòng Nhan Khả. 

Lê Mạn Nhu khóa trái cửa phòng, tháo mặt nạ xuống, xoay người ôm lấy bọn trẻ: “Cục cưng của mẹ” 

"Me!" 

Bọn trẻ ôm chặt lấy cô, hơi ấm trên người mẹ rất quen thuộc. 

Chỉ gặp nhau giây lát như vậy cũng đủ làm Lê Mạn Nhu thỏa mãn. 

Cô xoa mặt bọn trẻ, dẫn chúng ngồi vào ghế sô pha trong phòng, vô tình phát hiện Minh Triết bị sâu răng: “Nào, há mồm ra mẹ xem. 

“Sao vậy ạ?” Minh Triết không dám há to, cậu bé nảy sinh dự cảm không lành. 

Cô nắm lấy cằm con trai: “Mở to ra nào, để mẹ xem có phải con bị sâu răng rồi không?” 

Minh Triết nhìn sang ba mình, sau đó xấu hổ nhìn mẹ, ngoan ngoãn há miệng. 

Lê Mạn Nhu quan sát răng miệng của cậu bé, gương mặt dịu dàng dần chuyển sang nghiêm khắc: “Mấy hôm nay con ăn kẹo rồi đúng không? Hơn nữa còn không chịu đánh răng cho kỹ?” 

.” Cậu nhóc chớp mắt, định nói láo nhưng ngặt nỗi mẹ của cậu là bác sĩ. 

Cô lại nhìn về phía Bảo Ngọc: “Bảo Ngọc, con cũng há miệng ra mẹ xem nào. 

Bảo Ngọc hoảng sợ, sau đó cũng nhìn ba rồi ngoan ngoãn há miệng ra. 

Lê Mạn Nhu lạnh lùng nhìn Kinh Tử Sâm, sau đó cũng nhìn khoang miệng của con gái mình! Giỏi lắm, con bé cũng bị sâu răng luôn rồi. 

Cô đứng dậy, hai tay chống nạnh, nhìn chòng chọc vào anh hòng hỏi tội. 

“Kẹo không phải do ba mua, mẹ đừng trách ba.” Minh Triết to gan kéo góc áo của cô. 

Bảo Ngọc ôm lấy cô: “Mẹ, chuyện này không liên quan đến ba 

Mới mấy ngày không ôm nhau mà bọn trẻ thân thiết với ba vậy cơ à? 

“Còn kẹo nữa ư?” Cô duỗi tay ra: “Mau nộp hết cho mẹ.” 

Kinh Tử Sâm nâng trán, gật đầu nói: “Tôi đi lấy cho.” Sau đó xoay người rời đi. 

Này! Ba này! Tại sao ba lại làm thế? 

Nộp hết cho mẹ thì sau này chúng lấy gì ăn? 

Ôi thôi rồi, ba bị mẹ nắm sít sao rồi. 

Chưa được bao lâu, Kinh Tử Sâm xách một túi kẹo vào, ngoan ngoãn nộp cho vợ mình. 

“Anh giỏi lắm!” Lê Mạn Nhu thật sự cạn lời: “Độ tuổi thay răng không được ăn kẹo. Anh cưng chiều bọn trẻ quá, cưng chiều sẽ hại chúng, anh hiểu không?” “Tôi sai rồi.” Kinh Tử Sâm thành thật nhận sai: “Tôi hứa sau này sẽ không mua nữa. 

Gì? 

Bọn trẻ từ chối quyết liệt. 

Ba là tổng giám đốc của tập đoàn Kinh Thị mà lại hèn nhát nhận lỗi thế ư? 

Lê Mạn Nhu tịch thu hết số kẹo, chuyện này không ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa cô và bọn trẻ. 

Cô ôm con vào lòng, hỏi các con đã học gì ở trường, giáo viên dạy gì, tổ chức cho chúng chơi cái gì, ăn cái gì ở trường, ở cùng với bà nội thế nào? 

Thấy cô gái nhỏ nhắn tỏa ra ánh sáng hiền dịu của mẹ hiền, Kinh Tử Sâm cảm thấy năm tháng thật bình yên. 

Cưới được người vợ như cô là chuyện may mắn nhất trong cuộc đời của anh. 

eyJpdiI6InhDeG5cL1dYVFp1UHd5ZzJMQ21Hc3BnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkxENkFVWXhscFMwMWJMVzdETjlDTXdGdEpUK2ltc1dxdWhxNndaV1wvMDRWaDhZYTVxRjBEMTJKS3dqUEpxZGpqc1hBNG5IK3BYXC9Ma2M0eWs2K0ZEdFBoU1JXeEhCcnRIQ0lPdm9IeGVxb3RNN2h0ckR4MnRrYTlyc2tUV0VjOFBTRWRTRGVyR1FcL0JFREYwdlExYzUxWUJYemJKcW44a1ZhR2JVKyt6TmtZS2FvaVVqRG5zbklUT2xyYW9sYWpHSGVDQVlzVFlmZ0VRXC9BYUc0VlBpUjl1OFE4azNQT2RwUmV1ZFVQUWhZalJCRDZQTkNhZW1HWkJXXC96N2lRbG9lWGdIRlY1Q2lnXC9DQlpQZGNvMHRVYjA1ZnRsZWNqcm8xRzNNbGJ5bjhoV1JNPSIsIm1hYyI6ImRiNDU1OWFmODE0YTZlYjYwNGNiN2Y4NGM2YTUxMzE4YmI2YzNhMjM3ZGE2ODhiMWI3MWYzMzNiZWE2MmU2MjcifQ==
eyJpdiI6InNxdngyaHdWXC8ya3JWeEllVUxoNG9RPT0iLCJ2YWx1ZSI6Inh2WnFwNnJQZEtPOFYwUVk3NFpCT1BaS1hsWm9VaXdhZVJZUndJTHN0ZDc4djBcLzFkTU5BWlNtYU1XM3FSUGV5dk9EVFlkV0I3WHZTdWRpeENBUUZSTE9NSWVvSHVpUDBxcWxvc2o2TlA5aWNSSk9JZUwrQ25pS0tlSWNVWFRCVDJDWTRmRktZN250YUN4RG94QklqVG9TVUNQWGV3aURVZEo5c0Z3b1ZMWFlMOEJoT1h1bng5ZlRKYUNNbysxMmxlNEN5NHdla3c1MDg0OFlQa1h6N3liVG5qM1h3b2dueWtUSW5zMFF5U0VJXC9mejZMbU1TMmdCbGd0UTFJWE9hXC94WDlOanNHSWF4NDRrV3pOaTE4Z0NNbTJKMW16SXY3MjZHeE9mYVpCMklpVENyQjYyakF3aVpIQXpIelNKS1J3QnlcL1dFNTc0bWZ4bU8reWFSNjQzM2c9PSIsIm1hYyI6ImYyN2IzMzQxOGJmZmI5NzgxYjc0MzAyYjBjZGFhMzdhNjI0MzA2M2E5ODRjZDc0MWMxZjBjODlkMDdmNTkzNmIifQ==

Không sai, tối nay tâm trạng của bà ta rất tốt.

Ads
';
Advertisement
x