Ngọc Tịnh Thi rất ấm ức.
Cô ta nhìn anh bằng ánh mắt không dám tin, cảm giác ấm ức ập đến như thủy triều mãnh liệt nhưng cô ta cố gắng kìm nén, tỉnh táo nhắc nhở: “Anh biết anh và cô ta đang làm gì không?”
Cô ta chỉ vào ga giường nhăn nhúm rồi sốt ruột nói tiếp: “Cô ta sử dụng thủ đoạn với anh, cô ta là bác sĩ. Hay là anh đã uống thứ linh tinh gì đó từ tay cô ta rồi? Bằng không tại sao anh lại ở trong phòng cô ta?”
Kinh Tử Sâm nhìn Ngọc Tịnh Thi, toàn thân toát lên sức hút khiến người đối diện mê muội.
Ngọc Tịnh Thi không kìm được hỏi tiếp: “Rõ ràng anh không ham sắc đẹp, không thích phụ nữ, tại sao lại cùng cô ta...
“Cô vẫn chưa hiểu rõ thân phận của mình. Kinh Tử Sâm lạnh nhạt nhìn cô ta.
Ngọc Tịnh Thi bước lên một bước, duỗi tay nắm lấy tay anh rồi đau khổ nói: “Tử Sâm, có phải dù anh qua lại với ai cũng nhất quyết không chấp nhận em đúng không?” “Đúng vậy” Kinh Tử Sâm trả lời dứt khoát.
Cô ta không tin lắc đầu: “Tại sao em lại là nạn nhân? Rốt cuộc em đã làm sai điều gì?”
“Ngọc Tịnh Thi, cô dỏng tai lên nghe cho kỹ. Anh nói: “Tôi không có bất cứ tình cảm nào với cô”
Cô ta nghe vậy thì đờ đẫn, buông thõng hai tay, bị đả kích rất nghiêm trọng.
“Nếu... Nếu anh có thể thích người khác nhanh đến vậy..” Cô ta mỉm cười: “Thì ngày nào đó anh cũng sẽ thích em thôi”
Dứt lời, cô ta cố nén đau lòng, xoay người kiêu ngạo rời đi.
Ngọc Tịnh Thi đứng ở cầu thang, cố hít sâu một hơi và điều chỉnh cảm xúc của mình.
Sau này cô ta không còn cơ hội đến đây nữa, Kinh Tử Sâm đã ghét cô ta nhưng cô ta vẫn muốn tìm cơ hội để nói chuyện riêng với Nhan Khả.
Kinh Tử Sâm cầm bình trà bá tước và bước vào phòng chế thuốc, anh nhìn theo bóng dáng bận rộn của Lê Mạn Nhu, đau lòng thay cô.
Anh bước vào bàn làm việc rồi ngồi xuống ghế, nhìn theo bóng dáng của cô rất lâu mà không dời tầm mắt.
Ngọc Tịnh Thi bỗng cảm thấy thất bại, cô ta không thắng người phụ nữ nông thôn, giờ lại thua một bác sĩ.
Có phải dù cô ta có giỏi đến đâu, mẹ của Kinh Tử Sâm có thích cô ta đến đâu thì anh vẫn không ngó ngàng gì đến cô ta đúng không?
Ngọc Tịnh Thi đợi đến khi Nhan Khả ra ngoài.
Thấy cô đi đến nhà vệ sinh...
Cô ta cũng đi theo.
Hai người chạm mặt trước bồn rửa tay.
Lê Mạn Nhu vẫn đeo mặt nạ, bây giờ thân phận của cô là Nhan Khả.
Cô biết Ngọc Tịnh Thi sẽ đợi mình nên mới cố tình ra ngoài.
“Cô Ngọc, có chuyện gì không?” Cô ta giả giọng rồi nói.
Ngọc Tịnh Thi đi thẳng vào chủ đề: “Cô đừng nghĩ chữa khỏi bệnh bỏng của dì Kinh thì sẽ bay lên cành cao trở thành phượng hoàng. Chưa kể đến Kinh Tử Sâm đã kết hôn, dù anh ấy chưa lập gia đình thì cũng không đến lượt cô đâu”
Lê Mạn Nhu buồn cười hỏi: “Vậy xin hỏi sẽ đến lượt cô à?”
“” Ngọc Tịnh Thi hơi khựng lại, không thể phản bác.
Quan một lớp mặt nạ, Lê Mạn Nhu vẫn cảm thấy đau thương thay cô ta.
Có điều Ngọc Tịnh Thi không phải loại phụ nữ yếu ớt, cô ta có thể leo lên vị trí phó tổng giám đốc của tập đoàn cho thấy cô ta không phải hạng xoàng.
“Tuy không đến lượt tôi nhưng đó cũng chỉ là tạm thời. Cô ta tự tin trả lời.
Lê Mạn Nhu hỏi: “Vợ của tổng giám đốc Kinh có biết không?”
Ánh mắt Ngọc Tịnh Thi thoáng lộ vẻ khinh thường: “Một ả quê mùa thôi mà, tôi không đặt cô ta vào mắt.
Lê Mạn Nhu bật cười.
Ngọc Tịnh Thi quay người rời đi, sau đó chạm mặt với Minh Triết và Bảo Ngọc ở cầu thang, bọn trẻ không thèm nhìn cô ta lấy một cái.
Cô ta vượt lên trước, ngồi xổm trước mặt bọn trẻ, chặn đường bọn trẻ bừng cơ thể của mình.
Cô ta mỉm cười nhìn bọn trẻ.
Minh Triết nắm tay Bảo Ngọc, hai đứa nhìn nhau, cảnh giác lùi về sau một bước.
“Ôi hai đứa đáng yêu quá.” Ngọc Tịnh Thi dịu giọng nắm lấy bả vai của bọn trẻ: “Dì nói các cháu biết một bí mật.
Cô ta nói: “Bác sĩ Nhan này muốn cướp ba ra khỏi mẹ của hai đứa.
“” Minh Triết và Bảo Ngọc đồng loạt há hốc mồm.
Cô ta đứng dậy, xoa đầu bọn trẻ rồi cất bước xuống lầu.
“Nếu dì ta biết thì có tức chết không? Mẹ chúng ta giỏi vậy cơ mà.”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất