Sức khỏe của bà ta ngày càng tốt hơn, mối quan hệ với con trai cũng được cải thiện. 

Kinh Tế Ngọc tắm xong bèn khoác váy ngủ bằng tơ mềm mại, ngồi ngay ngắn trước bàn trang điểm, nhìn chằm chằm vào mình ở trong gương. 

Bà ta không mang bao tay, cũng không đeo mặt nạ. 

Những nếp nhăn xấu xí ở nửa gương mặt và trên cổ đập vào mắt, lòng của bà ta phẳng lặng như vũng nước đọng. 

Làn da bên tay phải đã tốt hơn so với những vị trí khác, khiến bà ta xúc động không thôi. 

Lúc này Kinh Tố Ngọc thấy được hy vọng bùng cháy ở phía trước. 

“Bác sĩ Nhan giỏi quá. Lạc Vân đứng sau lưng chải đầu cho bà ta, không khỏi khen ngợi: “Cô ấy tới đây chưa được bao lâu mà bệnh của bà chủ đã chuyển biến tốt, cứ theo đà này, cô ấy sẽ giúp bà chủ khôi phục như ban đầu” 

“Đúng vậy.” Kinh Tố Ngọc cũng công nhận năng lực của cô, bà ta mỉm cười từ tận đáy lòng. 

Trong phòng ngủ của Nhan Khả. 

Vì lý do an toàn, Kinh Tử Sâm bèn nói với bọn trẻ: “Minh Triết, Bảo Ngọc, tối nay hai con về phòng đi, không được ở đây lâu. 

Hai đứa trẻ lưu luyến hôn tạm biệt mẹ của mình: “Chúc mẹ ngủ ngon, con yêu mẹ nhất trên đời. 

Kinh Tử Sâm nắm tay bọn trẻ, dẫn bọn trẻ ra ngoài. 

Cửa phòng đóng lại, Lê Mạn Nhu duỗi lưng. Cô đã đứng cả ngày trong phòng nghiên cứu và chế tạo thuốc, vì vậy toàn thân đều mệt rã rời. 

Lê Mạn Nhu lấy quần áo và chuẩn bị đi tắm thì tiếng gõ cửa vang lên. 

Cô kinh ngạc, ai đến nữa thế? 

Cô đeo mặt nạ lên rồi bước ra mở cửa thì thấy người ngoài cửa là Kinh Tử Sâm. Không đợi cô lên tiếng, anh đã nhanh chân bước vào trong khiến cô phải lùi về sau hai bước. 

Anh tự tiện vào phòng cô mà không xin phép. 

Kinh Tử Sâm dựa vào mặt sau của canh cửa, nhẹ nhàng đóng cửa phòng rồi khóa trái lại. 

“Này!” Cô tháo mặt nạ ra, không dám tin hỏi anh: “Tối nay anh định ngủ ở đây ư? Rất nguy hiểm đó anh biết không?” 

Kinh Tử Sâm nhìn chằm chằm vào cô, cất bước đi về phía cô. 

Trái tim cô bỗng trở nên loạn nhịp, anh từ từ ép sát vào cô khiến cô phải liên tục lùi về sau: “Anh... Anh muốn làm gì?” 

Lê Mạn Nhu lùi đến tận khi lưng tiếp xúc với mặt tường, không lùi được nữa. 

Kinh Tử Sâm mới ôm eo cô, xoay người đẩy cô nằm xuống chiếc giường to lớn và rộng rãi đằng sau. 

“Này!” Cô khẽ gọi, trợn to hai mắt: “Anh... 

Anh lại hôn lên môi cô... Anh rất nhớ cô... Nhớ cô da diết, không thể kìm chế được. 

Đêm ngày càng nặng trĩu. 

Ngọc Tịnh Thi càng nghĩ càng phiền, cô ta lái xe rời khỏi công ty nhưng không về nhà, mà lái thẳng đến vịnh Phỉ Thúy. 

Mười mấy phút trôi qua, cô ta đã đến nơi nhưng xe không được vào trong. 

Cô ta không cãi tay đôi với bảo vệ mà mở đèn pha lên, sau đó mới bước xuống xe. 

Chưa được bao lâu, một người hầu thấy đèn xe bèn bước đến bên này. 

Khi Ngọc Tịnh Thi vừa thấy cô ta thì lập tức tắt đèn xe đi. 

“Phó tổng Ngọc?” Người hầu dừng cách cửa nửa bước, tò mò hỏi cô ta: “Cô tìm ai thế ạ?” 

Ngọc Tịnh Thi hỏi cô ta: “Tôi tìm Lê Mạn Nhu, cô ta đã ngủ chưa?” 

“Mợ chủ không có ở đây?” Cô hầu gái trả lời. 

“Cô ta ở đâu. Ngọc Tịnh Thi vô thức hỏi thêm, nhìn chằm chằm vào cô ta. 

Cô hầu gái lắc đầu: “Tôi không biết ạ” 

“.” Ngọc Tịnh Thi cố gượng cười: “Khi nào cô ta mới về?" 

“Tôi cũng không biết. 

"1 "

Dù Ngọc Tịnh Thi chỉ nhận được câu trả lời giống nhau nhưng cô ta chắc chắn một điều, đó là cô hầu gái không nói dối. 

Trên đường lái xe về nhà, cô ta nghĩ mãi không ra. 

Hay là Lê Mạn Nhu về thôn Đông Mai rồi? 

Ngọc Tịnh Thi quay về nhà mình bèn tắm rửa trước, nâng một lý rượu vang đứng trước cửa sổ sát đất. 

Cô ta ngắm nhìn bóng đêm nặng nề ngoài cửa sổ, tâm trạng dần trở nên tồi tệ, cảm giác nguy cơ trước nay chưa từng có bao trùm lấy cô ta. 

Dường như bất cứ người phụ nữ nào bên cạnh cũng đều có thể cướp Kinh Tử Sâm đi khỏi tay cô ta. 

Dù không có Lê Mạn Nhu thì vẫn có Nhan Khả, hoặc là người con gái khác... 

eyJpdiI6ImpkbFNuVlozNjNkOGNNcEZacGdKNGc9PSIsInZhbHVlIjoib2g5VWV5Y3lvWEZlbW56YTJjNmdpbk8wT2c2UlFMTTJjZHlTc295MEVJVHhubDNYVVR1MWMzVWVoTGVYMGM5R3RCazBESmxvcmx5dXF3SVowOFFDVVVxWjFjVDN3eFwvQ1FXNjF3NjJkZEk4T2ZNZStyNkx6aWo2TXFVeXVzTGtnQytjVGlBMklUNExDXC9Mb1ZuSnBiMzh2R0xGV0RXVFI2VXRucmxTT05jbFlENlZGZTVNd0lhTFpDMzY5aGdSeXA1V3RnUTJMQ29HdkN6SFlLR09oQ3RiUXo5RWhqNmw2U0RqdUM2dTMyd1wvM1BGdDRcL1l0S2NWUTBoSWl2RGdNaE5wczJhZHAwQU5pMDNvZGVxRUxpVTRONm9YaUNYXC85cmpnTFwvZVI4aWFjd289IiwibWFjIjoiMjFjNzRlMTk1MDY2OWI1OTk4MDVkYWZmNTE4NDA4YTI4ODk5MTM3NjZlYTY4NDI3Mzg4MDMyNWEzZTkwNTEyNyJ9
eyJpdiI6InZqR1ROVzh5aG9aUUNveTZZZWlhYWc9PSIsInZhbHVlIjoid0FORTdEeXhubDFuUFE4dG85WXJHbGR6NVRLdzRKZWNNNFlVWFRPdUlzOVFmdjFlWEN6K1B3YVFzVXpoMmJBV1M5UGlWcmlUaWFSa2ozNnBGNE9qMWs5dXY0cmN6Q1NpbzVDeEpqRXFjYXRoQmRrQTZzcjgweCs3NlhiNEJ4eFNISjhHd0plYmJBU2xyMnVaYk5DekVsQTA0S1pkQzFnM2lURTl1Q3Q2dlZvQ08yMkplMlRwcG5HM1hPU1VDa08xIiwibWFjIjoiNjRlOWVmMjRiMWExNTBjMzRjOTgwYWExZGJlM2ZiZDlkMzk3ZjYzMGFmOGI1N2RlYjdlYzkxMjc0OTUzNTZmZSJ9

“Đúng vậy, là tôi đây?

Ads
';
Advertisement
x