Râm! 

Ngay sau đó, Kinh Tử Sâm đóng sầm cửa lại, khiến Ngọc Tịnh Thi trở tay không kịp. 

Cô ta định vươn tay gõ cửa lần nữa nhưng lý trí đã ngăn cô ta lại, lòng đắng chát khó tả. 

Đằng sau cánh cửa, Lê Mạn Nhu trừng mắt lườm Kinh Tử Sâm. 

Anh điên rồi à? 

Kinh Tử Sâm bước đến gần cô, một tay nắm eo cô, tay còn lại tháo mặt nạ của cô ra, sau đó lại hôn cô lần nữa... 

Anh muốn hôn cho cô trở tay không kịp. 

Cô trợn to mắt, không dám giãy quá má vì sợ khiến người ngoài cửa chú ý. 

Có lẽ Kinh Tử Sâm hiểu cô nghĩ gì nên càng hôn sâu hơn. 

Ngoài cửa, Ngọc Tịnh Thi buồn bã đi tới đi lui, cô ta quay người đi xuống cầu thang... 

Cô ta vừa bước xuống cầu thang thì bỗng dừng bước, một suy nghĩ lóe lên trong đầu... 

Ngọc Tịnh Thi siết chặt vào lan can, ngoái lại nhìn về phía cánh cửa đằng sau rồi bước lên lầu. 

Cô ta nấp vào một góc ngoặt, đợi cửa phòng đẳng kia mở ra. 

Ba phút trôi qua... 

Lại thêm năm phút nữa... 

Mãi đến khi tận mắt thấy Kinh Tử Sâm bước ra khỏi căn phòng đó, Ngọc Tịnh Thi vội vàng rụt đầu về, sau đó cẩn thận ló đầu ra quan sát Kinh Tử Sâm bước xuống dưới. 

Cô ta len lén đi đến cửa phòng của Nhan Khả, gõ cửa lần nữa. 

Một lát sau, Lê Mạn Nhu đeo mặt nạ ra mở cửa, cô vốn cho rằng người tới là Kinh Tử Sâm, ai ngờ lại là người phụ nữ ưa gây chuyện vô cớ này. 

Ngọc Tịnh Thi lạnh mặt, nhân lúc Lê Mạn Nhu không đề phòng bèn đẩy cửa ra, bước vào phòng cô. 

Lê Mạn Nhu lườm cô ta. 

Ngọc Tịnh Thi vừa thấy chăn nệm trên giường nhăn nhúm thì trái tim đau đớn như bị kim đâm, tức giận không chỗ trút. 

Dường như cô ta đoán được vừa xảy ra chuyện gì. 

“Cô đã cho thuốc gì cho Kinh Tử Sâm uống vậy?” Ngọc Tịnh Thi lạnh lẽo nhìn cô, nhíu mày quát lớn: “Tại sao cô quyến rũ anh ấy? Các người đã làm gì với nhau rồi?” 

Lúc này Kinh Tử Sâm đang bưng một bình trà bá tước lên lầu, bước từng bước chậm rãi. 

Anh phát hiện cửa phòng Nhan Khả không có đóng, hơn nữa còn có tiếng cãi vã truyền ra. 

Lê Mạn Nhu đổi giọng, thái độ rất bình tĩnh: “Tôi không hiểu cô nói gì cả, mời cô ra ngoài cho.” 

Ngọc Tịnh Thi bước lên mấy bước, định kéo mặt nạ của cô xuống. 

Lê Mạn Nhu ngã ngửa ra sau và tránh né một cách hoàn mỹ, sau đó còn tóm lấy cổ tay nâng cao của cô ta. 

Sức lực mạnh đến nổi khiến Ngọc Tịnh Thi nổi giận: “Cô trả lời tôi ngay. Tại sao Kinh Tử Sâm ở trong phòng của cô lâu vậy? Các người đã làm gì trên chiếc giường này?” Cô ta tức phát điên. 

“Tổng giám đốc Kinh!” Lê Mạn Nhu nhìn ra cửa, buông tay của cô ta ra. 

Ngọc Tịnh Thi cứng người, cô ta đảo mắt thì thấy Kinh Tử Sâm đứng ở cửa ra vào. 

Cô ta xấu hổ vô cùng nhưng vẫn không kìm được lửa giận. 

“Tổng giám đốc Kinh, đừng để hai người phụ nữ giải quyết chuyện của ba người. Giọng điệu của Lê Mạn Nhu rất bình tĩnh: “Anh mau nói cho cô ta biết vừa rồi ở đây đã xảy ra chuyện gì” Chất giọng của cô hoàn toàn không lộ sơ hở, ngụy trang rất tốt. 

Kinh Tử Sâm vào trong, anh đặt bình trà bá tước lên bàn, sắc mặt lạnh lùng u ám. 

Lúc Ngọc Tịnh Thi đã quên mất thân phận của mình trong lúc chờ anh cho một lời giải thích, dù đối phương không phải Lê Mạn Nhu, cô ta cũng không có quyền can thiệp vào cuộc sống riêng tư của anh. 

“Bác sĩ Nhan” Chất giọng trầm ấm như rượu ngon của người đàn ông truyền vào tai hai cô gái, anh dịu dàng nhìn Lê Mạn Nhu: “Cô về phòng chế thuốc trước đi, bác sĩ Thẩm đang chờ cô.” 

“Được.” Cô hiểu Kinh Tử Sâm không muốn Ngọc Tịnh Thi biết thân phận của cô, lúc nãy Lê Mạn Nhu đã định nói luôn với cô ta. 

Kinh Tử Sâm đã bảo cô rời khỏi đây nên Ngọc Tịnh Thi không tiện cản lại. 

Sau khi cô đi rồi, Kinh Tử Sâm mới đút hai tay vào túi quần: “Ngọc Tịnh Thi, nhà cô ở bờ biển à? Cô quan tâm nhiều thế làm gì?” Giọng điệu rất chi là khó chịu. 

"..Cô ta ngưng mắt, không thể phản bác lại được. 

“Dù tôi và bác sĩ Nhan có gì với nhau thì cũng không đến lượt cô quan tâm đâu. Kinh Tử Sâm kiêu ngạo nói tiếp. 

eyJpdiI6ImxwUUxZbWFyQVJrRDF2SDh2TUZzQ3c9PSIsInZhbHVlIjoiczRkVWpYSllQMG15cHJseTl6RXdJQ2YwWURPcEpNRnh5TFNCUnQ4bDBqejdvMWxuVzJJMW9hM3VrbVg4UWtFS2ZReG5zNVV4RzVWaWkzOWx4c3BYcmNIUTdVYSs3cXcyRG5LWkd0WmZjQ3dHanFFZktTSWRQK1wvSkJUMVdCRFBRMWxaZ1IyMkp2ckYxM1NiUmFYN2lqZTlvOU85M210YUpyR215ZHNSelZGWT0iLCJtYWMiOiI2ZmRmYjE4NmQyYTgyMWMzZmE4MmY3Zjk3MGZlZDFhNDViOTNlY2Y2NTg1MWI5MjgzOWM2N2MwNDNhOTMwNTkzIn0=
eyJpdiI6Im83c1ZsMlR6amVYZnZSNk9uRFRCeEE9PSIsInZhbHVlIjoiZDcxaWwxcU1jb0lteWFwQllSQzFkS1BUUVo4cUQ5bG5QZlF3bVh3Mlpnenh1cG1cL0xqXC9hM2s2VUxVQ3QzdWlTWmw4bTd6cGhmd1J0SGpRc3dvSHVzWTJiZkdrUHl6eTlJXC9tVmYxaHBEQzJxNjZobmFjdjVMMm8yMTZpSHQ2NnJuN0tObXFnZDhVeFMrOTNudVRFWGN3PT0iLCJtYWMiOiJkZmZjNDA5OTI2N2IxNGMzNjQ0OWZkNzE5Y2NlNTI3NWZiNzhkMmIwMTVjMmVjMzQ0NDM4YWQwOWYyMTUwYjhlIn0=

Không đợi cô ta phản ứng, Kinh Tử Sâm đã nói tiếp: “Mời cô rời khỏi nơi này ngay lập tức, sau này đừng tới đây nữa. Nếu cô ảnh hưởng đến công việc của bác sĩ Nhan, ảnh hưởng đến bệnh tình của mẹ tôi, tôi sẽ tính sổ với cô rõ ràng.

Ads
';
Advertisement
x