“Đừng khách sáo. Cô cầm lọ thuốc và đứng dậy: “Nếu bà cảm thấy khó chịu ở đâu thì cứ nói với tôi” 

“Được. 

Sau đó Nhan Khả và Tiêu Thiên cùng lên lầu. 

Kinh Tử Sâm ở tầng dưới trò chuyện với mẹ mình giây lát, cố gắng giúp củng cố lòng tin của bà ta. 

Nhờ có lần này nên Kinh Tế Ngọc tin tưởng Nhan Khả hơn rất nhiều, không còn bài xích chuyện chữa trị, cũng không nghi ngờ năng lực của cô chỉ vì cô còn trẻ nữa. 

Sau khi lên lầu, Nhan Khả về phòng ngủ của mình rồi khóa trái cửa lại, tháo mặt nạ xuống và trở lại thành Lê Mạn Nhu. 

Cuối cùng cô cũng có thời gian nghỉ ngơi, để gương mặt thật của mình được thoáng khí. 

Lê Mạn Nhu đứng trước giường, bỗng nhớ bọn trẻ vô cùng. Tuy cô, Minh Triết và Bảo Ngọc sống chung dưới một mái nhà nhưng phải giả vờ làm người xa lạ, đúng là trải nghiệm không mấy dễ chịu, nếu cứ đà này, có lẽ cô sẽ sụp đổ mất. 

Cô phải làm gì mới được gặp bọn trẻ, nói với bọn trẻ vài câu đây? Làm thế nào mới được ôm hai đứa con cưng vào lòng? 

Tiếng gõ cửa bỗng vang lên sau lưng. 

Lê Mạn Nhu lập tức cảnh giác, gác lại những mong muốn không nên nghĩ tới, cố gắng điều chỉnh tâm trạng của mình trong vòng ba giây rồi mới đi mở cửa phòng. 

Thật bất ngờ, người ở ngoài cửa lại là Kinh Tử Sâm. 

Anh vừa thấy cô thì ánh mắt dịu dàng hẳn, chống một tay vào cửa, vui vẻ đứng ở đó, mê mẩn nhìn cô đầy trìu mến. 

Lê Mạn Nhu quay người đi vào phòng. 

Kinh Tử Sâm đi theo sau, anh với tay khóa trái cửa phòng lại. 

Lê Mạn Nhu lại tháo mặt nạ xuống, cô thật sự muốn hít thở không khí trong lành, đeo mặt nạ cả ngày khiến tai cô bị siết rất đau. 

Cô vừa đặt mặt nạ xuống thì Kinh Tử Sâm đã ôm chầm lấy eo cô, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng: “Cảm ơn cô, Mạn Nhu. 

Hơi thở nóng rực của người đàn ông quanh quẩn bên tai, trái tim cô bỗng nhiên tăng tốc. 

Khiến cô có cảm giác tim đập hẫng vài nhịp. 

“Tôi muốn gặp bọn trẻ, muốn ôm chúng, muốn nói chuyện với chúng” Cô không tránh ra là vì muốn cầu xin anh: “Anh sắp xếp giúp tôi được không?” 

“Tất nhiên là được” Kinh Tử Sâm nhẹ nhàng vịn vào vai cô, kìm lòng không đậu nâng mặt cô lên rồi trao cho cô nụ hôn trìu mến. 

Mấy ngày qua anh nhớ cô gần chết! 

Dưới lầu, một chiếc xe hơi dừng trong sân, Ngọc Tịnh Thi bước ra khỏi ghế lái. 

Hôm nay, cô ta không diện trang phục công sở lịch sự nữa mà thay bằng một chiếc váy cổ tích bồng bềnh màu vàng nhạt, kết hợp với giày cao gót trong nữ tính vô cùng. 

Những lọn tóc gợn sóng bồng bềnh xõa xuống sau vai, toát lên khí chất khó tả. 

“Chào cô Ngọc” Quản gia bắt chuyện với cô ở cửa ra vào. 

Cô ta lễ phép chào lại: “Chào quản gia. Nụ cười luôn treo trên môi. 

Trên lầu, trong phòng ngủ của Nhan Khả, Kinh Tử Sâm ôm Lê Mạn Nhu, hai người hôn nhau say đắm, dường như đang trút hết bao nỗi nhớ nhung trong những ngày qua. 

Ban đêm không có cô bên cạnh, anh không ngủ ngon giấc. 

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, tiếng gõ cửa vang lên nhưng Kinh Tử Sâm vẫn không chịu buông tay, hôn càng ngày càng nghiện. 

“A... Lê Mạn Nhu giãy dụa đẩy anh ra, nhíu mày nhìn cánh cửa đóng chặt. 

Cô rất chột dạ. 

Kinh Tử Sâm muốn đi mở cửa thì đã bị cô kéo lại: “Đừng đi, có lẽ không phải Thẩm Tư Trung đâu” 

Lê Mạn Nhu vội vàng chỉnh đốn lại trang phục và đầu óc, nhanh chóng đeo mặt nạ vào. 

Ngọc Tịnh Thi đứng ngoài cửa mà nghi ngờ không thôi. Dì đã nói Kinh Tử Sâm ở trên lầu, hơn nữa trong phòng nghiên cứu và chế tạo thuốc chỉ có một mình Thẩm Tư Trung. 

Cô ta tìm kiếm tất cả các phòng trên lầu nhưng không gặp Kinh Tử Sâm đâu, chỉ có mỗi phòng của Nhan Khả là đóng cửa. 

Chẳng lẽ Kinh Tử Sâm ở bên trong. 

Cô ta tiếp tục gõ cửa, cuối cùng thấy người mở cửa là Kinh Tử Sâm. 

eyJpdiI6IlF4aUlZMUMzdnFpVm1LV2ZMMDZVQ1E9PSIsInZhbHVlIjoiM2VvNXNVXC9YTGprQ0FibEE5aDBSVkdSbFBaZ3JPRjdrSkI3Mmxrd2hPWmZuSzQ3VlpwcjZsTXF2OVNPcDhZWXhcL09Rc2VPUnc2RTVPQkV4NVNXaXZ1bm1xekFvaXlmbndiOFF2S1NhdlNudlBMdCszdWVZOG5EXC83ZmhUenYrQ3ZpVVwvaW1YelZOcmxNWnF3YXdKWGFGRVVSMmFEV0NqaFVVbzFrakY4UjJQOUg2cktTWTFMWjZPZkdlXC8zWFl3VWpWNFU2c0FBUTB0ekQ1OVlIcmhTa2xTa1VxTWh0ZWdOVFo3Rm9odlwvOCthR3hxanlZMmt1YVRzS1wvYVwvNkptU1hcL2wrNkRGYTRsZ2VPUCtMYktpWFV1TVJUOEFEbE5NdlYwaU9kSXZTb3dXbFE9IiwibWFjIjoiM2UxN2MzN2ZmNzRlZDhlYTUwMGU2ZWIwZmU3N2EyNWY0ZmNhZWNmYWU1NGU0NTUwNmVkMDhkM2YyOTkxM2ExOSJ9
eyJpdiI6Ikw3TU1zbGVKcXhtYTV4NitOdjhnTlE9PSIsInZhbHVlIjoiaTVJVDROY3FCdng4dGRsRWNoSnJkY3poUmo1dkp4XC9CajBqemJsMzZURXNFVE5MclRoUE9tdlgrOHcwVktRYzE0OUJOUDUzelwvTVJmc29PS2N2anNEbmx4OFBMXC9QWWVmZEE4YzdrZ1IwN3NhNCtcL2JoRFFBWnFBZFF6alB1VTBpSEpvd2JIZStJUkk0Tk85UjRkbWdlQkV4REE2ajR6ZUFoMWgxTmdBOXpYS1ZQQXZ6Z0xaM1U5QWZ5bG5oOWFqZ2dOXC92WmFRZnpzUHRka0lOSVE2Vml3K3pTczV4cHRVbFwvVUk5WGVXeVwvMDFLM2dRUVNvaEs5MWZRV2d4WGg0NXVoUEhxcGVOK2hnYWRneUhhVGI3WUM4MXg2YVNTWjBHbEp5ODFWVlVMNEt0SlNuVlZvTklWZVVIUFwvV3JBOUlVMXFPZURVMjhpWTNQRGFTTzJld1FTdXJxMnc2UnExc2thblEyMjBnK25CaHh4THVvajl6SitrOEpUK29lUHoyUkdHczFmcmFQMVBEOGh0XC9sS1JJU2I0aTlUcytYKzVUbEtWQ1Z2Y2FqQ09GZVZhbXhXdVVraUNPVWtTbzRacmRrWWlXQXR4KzJvSTdkSzEzVTdabnRvd0dCcEg5bWFEVGgxYVhmaFp4Q01SckU9IiwibWFjIjoiNjJlNDk3Y2MxZGFiMThjMmQ2ZDBiNDI5YzAyMGM5ZDk1MTFiYWU5NDI3YjRjMTUwNjNlNGE2OWUzZDYzMjcyMyJ9

Cô ta muốn biết đáp án nên định bước vào trong, nhưng Kinh Tử Sâm đã cản cô ta lại.

Ads
';
Advertisement
x