Vịnh Minh Hà, ánh nắng ấm áp chiếu xuống căn biệt thự làm nổi bật vẻ đẹp vốn có của nó.
Kinh Tử Sâm chơi đánh cờ cùng Minh Triết và Bảo Ngọc ở lầu hai, anh trông bình dị và gần gũi, khóe môi hơi cong lên rất điển trai, hoàn toàn khác với hình tượng tổng giám đốc lạnh lùng, cao ngạo khi ở công ty.
Hai đứa trẻ đánh cờ rất giỏi, chúng thường luyện tập với mẹ của mình.
Một ván cờ kết thúc, Kinh Tử Sâm đưa ra hai que kẹo vị dâu tây: “Các con giỏi quá, đúng là con ngoan của ba.
“Cảm ơn ba ạ.”
Bọn trẻ vui vẻ nhận lấy, mở vỏ kẹo ra rồi bỏ kẹo vào miệng. Ôi ngọt quá, làm chúng vui sướng biết bao.
“Ngọt quá!”
“Đây là hương vị mà con thích nhất.
“Tuyệt đối không thể để mẹ biết nghe chưa? Kinh Tử Sâm nhắc nhở bọn trẻ: “Con nít ăn kẹo nhiều sau này sẽ bị sâu răng, mẹ rất quan tâm đến vấn đề này”
“Lạ quá, tại sao ba biết?” Bảo Ngọc khó hiểu: “Ngày trước mẹ chưa từng cho bọn con ăn kẹo”
Minh Triết nháy mắt với anh: “Ba là con giun trong bụng mẹ ư? Mẹ nghĩ gì ba đều biết hết ư?”
Kinh Tử Sâm mỉm cười xoa đầu bọn trẻ, anh rất muốn trở thành con giun trong bụng cô.
“Ngày mai các con phải đến nhà trẻ, các con muốn về đây hay về nhà mình?” Kinh Tử Sâm hỏi ý kiến bọn trẻ.
Minh Triết là người đầu tiên bày tỏ thái độ: “Ba và mẹ đều ở đây nên tất nhiên bọn con cũng sẽ về đây. Chúng ta là người một nhà, mãi mãi ở bên nhau”
“Bọn con về nơi này, chắc chắn bà nội sẽ vui lắm.” Bảo Ngọc cũng nói.
Kinh Tử Sâm gật đầu: “Vậy được, sau khi tan học thì về đây luôn.
Ngọc Tịnh Thi dừng xe trước tòa nhà công ty, lúc xuống xe cô ta còn vui vẻ ra mặt. Thường ngày cô ta luôn giữ hình tượng là người phụ nữ xinh đẹp, lạnh lùng, quyền cao chức lớn, nói năng cẩn thận trong công ty.
Nhưng hôm nay trong mắt các nhân viên, cô ta như mới trúng vietlott vậy.
“Tại sao phó tổng Ngọc vui thế?”
“Tôi làm việc ở công ty năm năm rồi nhưng chưa bao giờ thấy cô ấy vui như thế”
“Đúng vậy, thật quái lạ.
Mấy nhân viên nữa nhìn cô ta bước vào sảnh lớn, cả đám đứng ở xa khẽ xì xầm về cô ta.
Ba ngày sau...
Vịnh Minh Hà, trong phòng nghiên cứu và chế tạo thuốc trên lầu...
“Thành công rồi!”
Kinh Tử Sâm tập trung xử lý công việc, bỗng một giọng nói quen thuộc truyền vào trong tay. Anh ngước lên thì thấy Lê Mạn Nhu bụm miệng mình, dù lúc này cô vẫn đeo mặt
na.
Thẩm Tư Trung hoảng sợ đổ mồ hôi hột, may quá ở ngoài cửa không có ai.
Cô nhanh chóng chỉnh giọng, vui vẻ nói: “Thẩm Tư Trung, cậu đi đi.
“Chị đi đi” Thẩm Tư Trung nghiêm túc trả lời: “Tôi ở đây chờ chịu
“Thế cả hai cùng đi?"
Kinh Tử Sâm đứng dậy: “Đi đâu? Bôi thuốc cho mẹ tôi à?”
"Ùm."
“Chúng ta cùng đi thôi. Kinh Tử Sâm đóng laptop lại.
Vì vậy cả ba người đều đi xuống lầu.
Trong phòng khách rộng rãi, mấy người hầu đứng rải rác xung quanh, quản gia và Lạc Vân cũng có mặt ở đâu, mọi người đều nín thở chờ đợi kết quả.
Hôm nay tâm trạng của Kinh Tố Ngọc khá tốt nên bà ta ung dung cởi bỏ găng tay phải trước mặt mọi người.
Lúc tay phải xuất hiện trước mắt mọi người, ai nấy cũng đều tỏ vẻ kinh ngạc không dám tin vào mắt mình.
Làn da nâu sẫm ban đầu dần dần chuyển sang màu vàng, màu sắc thay đổi rõ rệt.
Lê Mạn Nhu đeo mặt nạ, từ từ ngồi xổm xuống trước mặt Kinh Tố Ngọc trước cái nhìn của đám đông. Cô bôi thuốc trong lọ thứ hai lên tay phải giúp bà ta, còn massage nhẹ nhàng giúp thuốc nhanh thấm vào da.
Mọi người đều mừng rỡ như được mùa, chỉ có Nhan Khả bình tĩnh, bởi vì tác dụng của thuốc nằm trong dự liệu của cô.
“Trước mắt tôi chữa hết cánh tay này đã rồi từ từ mới đến các bộ phận khác. Giọng giả của cô rất khác, người ta nghe không ra cô là ai.
Giọng điệu chậm rãi và ung dung của cô khiến Kinh Tế Ngọc ngập tràn hy vọng, bà ta mỉm cười rất tươi.
Đây cũng là lần đầu Lê Mạn Nhu thấy bà ta có thái độ tốt với mình,
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất