“Anh Hạo” Đối phương nói cho anh ta biết: “Em báo với anh một chuyện kỳ quái, tổng giám đốc Kinh đã chuyển đến vịnh Minh Hà, ban ngày làm việc ở đó, ban đêm cũng ngủ lại đó.”
“” Anh ta nghe vậy tỏ vẻ kinh ngạc.
Đối phương còn nói: “Chuyện này là thật 100%, Mạc Tử Văn đã đưa laptop và đồ dùng cá nhân cho anh ta
Ánh mắt Trương Quân Hạo lóe lên: “Tôi biết rồi. Anh ta cúp điện thoại, thầm nghĩ, hay là Kinh Tế Ngọc đã xảy ra chuyện gì?
Vì vậy mấy ngày qua Kinh Tử Sâm mới không để ý đến mình?
Bị bệnh nan y ư? Hay bà ta lại tự sát?
Vịnh Minh Hà, trên lầu.
Lạc Vân mang hai hộp cơm lên, bên trong có cả rau lẫn thịt rất phong phú.
Thật ra Lê Mạn Nhu đeo mặt nạ là vì không muốn xuống lầu ăn cơm, cô và Thẩm Tư Trung ở lại phòng nghiên cứu thuốc để ăn cơm luôn cho tiện.
Do Kinh Tố Ngọc yêu cầu không được đóng cửa nên Lê Mạn Nhu bèn quay về phòng ngủ ăn cơm.
Lạc Vân đi rồi, cô bưng hộp cơm chưa kịp rời đi thì Kinh Tử Sâm đã đóng cửa phòng lại, còn khóa trái.
“Ăn ở đây đi.”
Anh đợi Nhan Khả tháo mặt nạ xuống, cất bước tiến về phía cô, phấn khởi đánh giá cô từ trên xuống dưới.
Lê Mạn Nhu đón nhận ánh mắt của anh, ung dung cởi mặt nạ xuống.
Cuối cùng Kinh Tử Sâm vẫn gặp được cô gái đã lâu không gặp. Cô vẫn xinh đẹp như ngày nào, gương mặt cô thoáng ửng đỏ bất thường khiến cô nhanh chóng xoay người mở hộp cơm ra ăn.
Dáng vẻ im lặng ăn cơm của Lê Mạn Nhu đáng yêu vô cùng.
Thẩm Tư Trung gắp một miếng thịt rồi đặt vào phần cơm của cô: “Chị ăn nhiều chút, bổ sung protein
Hành vi này khiến nụ cười cứng đờ trên môi Kinh Tử Sâm. Anh bước lên, đẩy cánh tay Thẩm Tư Trung ra xa: “Cậu cách xa cô ấy ra được không? Cô ấy tháo mặt nạ xuống thì không còn là thầy của cậu nữa, cô ấy là vợ của tôi”
“.” Thẩm Tư Trung cảm thấy có lỗi khi kích phát sự ghen tị của người nào đó.
Lê Mạn Nhu dời mắt, nụ cười dịu dàng bên môi đã tắt ngúm, cô nghiêm túc nhìn thẳng vào anh: “Anh có phát hiện hôm nay mình ngây thơ lắm không? Ngây thơ vô cùng!”
“Có à?” Kinh Tử Sâm nhét hai tay vào túi, nghiêm túc suy nghĩ: “Sao tôi không cảm giác được gì hết vậy? Tôi quan tâm sức khỏe của mẹ mình, tôi tiêu ba nghìn tỷ mời bác sĩ đến nên giám sát bác sĩ làm chuyện bình thường mà?”
Chuyện này vô cùng bình thường, cực kỳ bình thường!
Trong phòng khách bên dưới, Ngọc Tịnh Thi và Kinh Tế Ngọc ngồi ở sô pha, hai người vừa uống trà chiều vừa trò chuyện với nhau.
Cô ta thật sự không nỡ rời đi.
“Tịnh Thi, mấy hôm nay Kinh Tử Sâm không ở công ty nên cần cháu trông nom chuyện ở công ty nhiều hơn.” Dù Kinh Tố Ngọc đang đeo mặt nạ vẫn khiến đối phương cảm nhận được nụ cười hiền hòa của bà ta.
“Cháu là phó tổng giám đốc của tập đoàn nên đó là bổn phận của cháu mà. Cô ta hứa: “Dù dì không dặn dò thì cháu vẫn cố gắng cống hiến hết sức mình.
“Tịnh Thi, cỡ này cháu còn thiết kế nữa không?” Bà ta quan tâm đến công việc của Ngọc Tịnh Thi
Cô ta vui vẻ trả lời: “Khi cháu rảnh rỗi thì sẽ vẽ ạ, dù sao đó cũng là sở thích của cháu mà.
“Cháu đúng là nhân tài ưu tú” Kinh Tố Ngọc nhìn đồng hồ trên vách tường, lưu luyến nói: “Thời gian không còn sớm, cháu cũng sắp đến giờ về công ty đúng không? Cháu đi cũng lâu rồi mà?
Chất giọng oanh vàng của cô ta vang lên: “Dạ được, vậy cháu lên trên lầu chào tạm biệt anh Tử Sâm nhé ạ?”
“Không cần đâu? Kinh Tế Ngọc nói: “Mắc công trễ nải thời gian của cháu, công ty còn nhiều việc cần xử lý hơn.
Thế là cô ta đứng dậy: “Vậy cháu đi trước nhé, dì giữ gìn sức khỏe”
Kinh Tố Ngọc tiễn Ngọc Tịnh Thi ra ngoài sân, nhìn cô ta lên xe rồi dặn dò: “Cháu lái xe cẩn thận, có rảnh thì đến đây chơi với dì, vịnh Minh Hà lúc nào cũng chào đón cháu” “Được rồi, chào tạm biệt dì ạ. Cô ta vẫy tay.
Xe ra khỏi nơi này, Ngọc Tịnh Thi lâng lâng như giẫm lên trên mây, cảm xúc rất khó tả.
Từ nãy đến giờ cô ta vẫn cứ nhoẻn miệng cười mãi không thôi.
Cô ta quyết định sau này sẽ viện cớ báo cáo công việc để đến thăm dì Kinh và Kinh Tử Sâm, bồi đắp tình cảm với hai mẹ con họ.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất