Suy cho cùng bệnh nhân là mẹ của mình nên Kinh Tử Sâm muốn kết quả tốt nhất, vì vậy anh không quấn quít vấn đề này nữa. Anh nghiêm túc hỏi: “Sau mười ngày thì sao? Mẹ tôi nói mười ngày này chỉ chữa mỗi cánh tay phải của bà ấy.
“Sau mười ngày, khi tôi đã có được lòng tin của bà ấy, tôi có thể ở lại một mình, Thẩm Tư Trung sẽ làm việc riêng của cậu ấy” Kinh Tử Sâm nghe vậy thì yên tâm: “Được, các người làm việc đi, tôi cũng xử lý công việc của mình đây”
Anh xoay người, quay về bàn làm việc của mình.
Hai bác sĩ bận rộn ở cách đó không xa, ba người ở cùng một không gian nên bầu không khí cứ kỳ lạ thế nào ấy.
Hôm nay thời tiết rất đẹp.
Kể từ khi [Tình yêu ở vịnh Tử Kim] mở máy, mỗi ngày đều phải quay tận mấy cảnh mới xong việc.
Trương Quân Hạo nở nụ cười mê hoặc, vừa hoang dại lại không kém phần quyến rũ, rất phù hợp với hình tượng nam chính trong tiểu thuyết của nguyên tác.
Anh ta vừa chân ướt chân ráo bước vào ngành giải trí, là người mới chân chính nên ngày nào cũng mua nước uống cho các nhân viên trong đoàn làm phim, đến cả trợ lý nhỏ cũng có phần. Vì vậy anh ta rất được chào đón ở đoàn làm phim, chạy theo hình tượng khiêm tốn và lịch sự.
Đinh Mỹ Trân lăn lộn trong giới đã lâu nên đã quên mất phải khiêm tốn như lúc mới gia nhập làng giải trí thế nào. Cô ta uống nước cũng đòi trợ lý vặn nắp chai cho, đã với việc quần áo đến tay cơm đến tận miệng, dù vậy không ai dám vạch trần cô ta, bởi vì ai cũng cần dựa vào cô ta để kiếm tiền.
“Cảnh thứ ba, mời các diễn viên chuẩn bị”
Trợ lý nhanh chóng lấy tấm chăn mỏng đắp trên chân Đinh Mỹ Trân ra, đỡ cô ta đứng dậy khỏi ghế dài có ô che nắng.
Cô ta mang giày cao gót, đứng thẳng người dậy, điều chỉnh trạng thái rồi nhìn vào camera.
Trương Quân Hạo đút một tay vào túi quần, bước đến gần Đinh Mỹ Trân rồi đứng trước mặt cô ta, bình tĩnh đánh giá người phụ nữ trước mặt.
quen
Phong thái của Đinh Mỹ Trân rất ổn, cô ta kiêu ngạo hếch cằm lên rồi hỏi: “Cậu thuộc lời thoại chưa đấy? Tôi toàn diễn một lần là qua, đừng lãng phí thời gian của tôi” “Lần này có cảnh hôn đấy.” Ánh mắt anh ta đầy vui vẻ.
Người phụ nữ nghe vậy bèn nhíu mày: “Có cảnh hôn nhưng cậu không được vươn lưỡi, không được chiếm hời từ tôi.
Anh ta lùi về sau một bước, vẫy vẫy tay trước mũi rồi nhíu chặt mày: “Làm phiền cô đánh răng đi nhé, mùi trong miệng cô nồng quá, tôi nhịn hai lần rồi đó.
“.” Tim cô ta như ngừng đập, sau đó bắt gặp ý xấu đầy trong mắt anh ta.
Lúc này đạo diễn bèn hỏi: “Cho hỏi hai diễn viên chính, chúng ta bắt đầu được chưa?”
“Đạo diễn, xin chờ một chút.” Trương Quân Hạo mỉm cười nhìn đạo diễn, sau đó nhìn người phụ nữ trước mặt mới khẽ hỏi: “Không đánh răng thật ư? Cô không đánh răng thì tôi mách đạo diễn nhé, nói chúng ta không thể quay cảnh này, tôi không can đảm xuống miệng được.
“Cậu... Công chúa bé bỏng kiêu ngạo tức giận suýt ngất.
Một tiếng sau...
Đoàn làm phim kết thúc công việc, những cảnh quay hôm nay đã được quay xong.
Trương Quân Hạo và Đinh Mỹ Trân lần lượt quay về khách sạn, hai người ở cách vách nhau.
“Tức chết tôi mất!” Đinh Mỹ Trân quay về phòng tổng thống, tức giận ném túi xách xuống giường, đá bay giày cao gót, bàn chân trần trắng ngần bước lên trên bục: “Cậu ta là cái thá gì? Cậu ta mới gia nhập làng giải trí, may mắn trở thành nam chính thì cho rằng có thể ngang hàng với tôi ư? Cậu ta dựa vào đâu?”
Trợ lý nhanh chóng rót cho cô ta một cốc trà hoa cúc: “Cô Đinh, bớt giận, bớt giận” Trợ lý đang định đưa trà cho cô ta thì bất ngờ nhìn thấy người đàn ông trên ban công ở phòng cách vách đang nhìn về bên này.
Đó là Trương Quân Hạo!
Anh ta đang tự đắc vịn vào lan can.
“Cô nói dựa vào cái gì?” Giọng của Trương Quân Hạo bỗng truyền vào tai họ.
Đinh Mỹ Trân giật mình, bỗng ngước lên, hai người bốn mắt nhìn nhau khiến cô ta hốt hoảng.
Anh ta vẫn nhìn Đinh Mỹ Trân, mỉm cười giải thích cho cô ta: “Chỉ bằng việc ông trời cho cơm ăn đấy. Sao nào? Rất khó chịu đúng không?” “. ” Đinh Mỹ Trân mím môi, tức giận xoay người vào phòng.
Trợ lý chưa kịp bước vào thì cô ta đã kéo mạnh màn cửa lại.
Trợ lý gật đầu mỉm cười chào hỏi Trương Quân Hạo, sau đó cũng đuổi theo.
Trương Quân Hạo không nhìn nữa, nụ cười cũng tắt ngúm.
Lúc này điện thoại của Trương Quân Hạo bỗng đổ chuông, anh ta lấy điện thoại và nhìn số thuê bao gọi tới, bèn nhận cuộc gọi: “Alo.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất