Bảo Ngọc chỉ vào ghế ngồi ở cách đó không xa: “Dì này, dì có thể ngồi đằng kia mà! Cháu và anh muốn ngồi bên cạnh ba của mình. 

“Tất nhiên là được.” Ngọc Tịnh Thi vội vã đứng dậy: “Xin lỗi, là do dì không cân nhắc chu đáo. Làm sao cô ta giành với con nít được. Đặc biệt là dì Kinh rất thích hai đứa trẻ 

này. 

Cô ta phải thuận theo hai đứa trẻ, bởi vì sau này cô ta cũng là mẹ kế của hai đứa mà. 

Minh Triết gọi em gái của mình: “Bảo Ngọc, em lại đây này, anh bế em lên 

Kinh Tử Sâm bế Bảo Ngọc ngồi lên ghế. 

“Cảm ơn ba ạ” Cô bé mặc váy Lolita, ngọt ngào cảm ơn. 

Minh Triết ngồi vào chiếc ghế còn lại bên cạnh Kinh Tử Sâm, bầu không khí trong buổi cơm trưa không mấy vui vẻ đối với Ngọc Tịnh Thi, bởi vì có hai đứa trẻ tham gia. “Ba ơi, con muốn ăn kẹo. Bảo Ngọc bi bô nói: “Ba mua cho chúng con được không?” 

Minh Triết xen vào: “Ba nói ba có thể hái trăng hái sao cho chúng ta nên sẽ mua kẹo cho chúng ta mà. Đúng không ba?” 

Kinh Tử Sâm dang tay ôm bả vai của đám trẻ, giọng trầm vang như rượu: “Các con muốn ăn kẹo gì? Ba sẽ mua cho các con. 

Minh Triết và Bảo Ngọc nghe vậy bèn liệt kê những thứ mình muốn, hai bé còn miêu tả vô cùng sinh động. 

Kinh Tử Sâm lấy máy ra gọi đến một dãy số: “Mang một ít bánh kẹo đến vịnh Minh Hà cho tôi, chọn loại màu hồng, hình trái tim, loại kết hợp hương dâu và sô-cô-la ấy, hơn nữa phải bọc một lớp gạo nếp đường.” 

Trước giờ anh luôn kiên nhẫn và yêu thương đám nhóc. 

Ngọc Tịnh Thi thấy vậy bèn hâm mộ và ghen tị không ngừng. 

Nửa tiếng sau... 

Bữa trưa kết thúc, Ngọc Tịnh Thi ăn như nhai sáp nến, bởi vì Kinh Tử Sâm chẳng thèm bố thí cho cô ta dù chỉ một ánh mắt. 

Cô ta còn tưởng tượng đến khung cảnh vui vẻ mỗi ngày khi còn ở vịnh Phỉ Thúy. 

Cuối cùng xe chở bánh kẹo đã đến vịnh Minh Hà. 

"Oa!" 

Kinh Tử Sâm dắt tay bọn trẻ vui vẻ ra phòng khách. 

Ngọc Tịnh Thi đứng trước cửa sổ sát đất, ngưỡng mộ nhìn bức tranh ba con hòa thuận của họ, từng giây từng phút đều kích thích nội tâm của cô ta. 

Sáu năm không gặp nhau mà họ vẫn thân thiết với nhau như thế, đây gọi là máu mủ ruột rà đúng không. 

Trong phòng nghiên cứu chế thuốc ở trên lầu. 

Lê Mạn Nhu đeo mặt nạ màu đen xinh đẹp, đặt mạnh dụng cụ trong tay lên bàn khiến Thẩm Tư Trung giật nảy mình. 

Anh ấy nhìn sang: “Chị sao thế?” Trạng thái không đúng lắm: “Chị cũng biết ghen hả?” 

Cô hít sâu một hơi. 

Thẩm Tư Trung thở dài: “Chị nói xem hai người đang chơi trò gì thế? Tại sao không bày tỏ rõ ràng với nhau?” 

“Ăn một bữa cơm thôi mà ăn lâu như vậy làm gì, dạ dày của anh ấy hỏng rồi thì ăn được gì mà ăn?” Cô nghiến răng hỏi. 

Thẩm Tư Trung chú ý tới đống dụng cụ vừa quăng xuống bàn: “Trong này là gì vậy?” Anh ấy cầm lên xem thử, đây không phải là đồ dùng để chữa bỏng. 

Cô không trả lời, bắt đầu dọn dẹp bàn làm việc. 

“Thuốc trị bệnh dạ dày à?" Thẩm Tư Trung kinh ngạc nhìn cô. 

Cô đánh mắt sang chỗ khác tránh né, ngầm thừa nhận. 

Thẩm Tư Trung bật cười: “Chị giỏi đấy, rõ ràng bận gần chết mà còn thời gian nghĩ cho anh ấy” 

“Chẳng phải vẫn còn hai ba ngày lận ư? Đến lúc thích hợp mới được sử dụng lọ thuốc thứ hai vừa nghiên cứu ra. Tôi vì không muốn lãng phí thời gian vô ích nên mới làm, cậu 

đừng nghĩ nhiều. 

Nhưng sự thật thế nào, ai sáng suốt đều nhìn ra cả. 

“Hai người đang thì thầm cái gì vậy?” 

Giọng nam trầm thấp vang lên sau lưng, Lê Mạn Nhu giật nảy mình nhưng không quay đầu lại. 

Kinh Tử Sâm bước đến gần cô, xoay người đứng bên cạnh cô, khẽ ngửa người ra sau nhìn cô từ chính diện: “Mặt nạ của cô đẹp lắm, giọng nói của cô sao thế? Có lẽ cô biết đổi giọng đúng không?” 

“Trò trẻ con, tôi thường chơi mấy thứ này ấy mà” Lê Mạn Nhu không nhìn anh, bình tĩnh trả lời. 

Nhưng lần này lại bằng giọng nam. 

Cả Thẩm Tư Trung và Kinh Tử Sâm đều kinh ngạc đến độ ngẩn tò te, cô nàng này còn có kỹ năng ấy nữa à? 

eyJpdiI6IlgxRWx5RW5mT0FyTnFLV2RFN1hCcmc9PSIsInZhbHVlIjoiS3B4YjErRm5HaVF4WFV5TjdldnpWOXo4aU1XXC9MRWpnKzdNdXhUQ2k0MmhKeURibkpDemhndkZvTDlrcytzb1RHaWxtZTJDczlDS3J4aXhMMmt4Qk5hQSttQ2Z3dTZvbzJnQTNHYkZoK08wdnVZQmJpc3FFOVh5VFUyZHpGT3VGc1BhR25Zam1oeDJMWDQzYkMxRVc4SW9yMVFZTUZscGVCa2NUWDE0NnpsV1k4cUtHSVZMbDRjeVJiamZrMVJoSzVpdlVqbVFPNVwvSXl6OXFFdGI1R2o0NHlhK1VuNDZ5a3ZqczhBdHNOc3h6UEt3R0Q2K1ZBKzlCYTdYbkI0MVBqQmZQXC8waGhQOGZ4QWZUTUM0YzBpdDZZMmJrcnRLSUozZTIzWU10cGROMjFjNll5QjVUUnJ5SDc0TTRBY0tPRXlxV0ZNdW0rc3BQTWcxXC9LVDdGeUNzd2dRRTd1Y2syM0xEQ3FUWjcxUDhxSlFRRzVta0N6K1M2R3JhQ2lVU1hsVVNPNllETXcrTENGMHpzamhMek5tUm1YWDFZclg3N3J1NG1ibmtrM1pcL2hjOW10RzNQejFBczRYN1QwN3hoUEhRSlFFcjVFSklndXNiYVBweWNDbTdFR1FLODErTExiUDNGMGxKXC9scGU2Q1JUa3hJRzhMQnY4Y2l4VUpTR1ZKTm5HdFJUbGRJUjFOUWMwbXQyRnRVTTJ3PT0iLCJtYWMiOiI2Y2ExYmJmMjVmMTUxYmQ4ZjVhZTlmYzYwNjdkZjExMDE3OTNkMDY2MTA1MGZiNTJlYWM4YmM1MDI3MDQwMTJjIn0=
eyJpdiI6ImY1WE9NVTN6YWplZzV5MHNhQlNENGc9PSIsInZhbHVlIjoiTHVIRlBMOFwvSWNLTTk0T2lcL0I0NDZwUm5WdzNyRjN0UGhkU3JCem04bW41K1EyYXRCdWM3MDVPVmpJT1VuUzk0cE9MVWpzSHgyXC9SK0x4VWNvaStYaVFTR2FUdG0yRmdrMytlRStcL2JjTTVuekpoellRU3pZd2RDTUNvb09lQVZGTk9wNHE0Y2ZoVzBWRXNTNkNnXC8zWmx6VDNBMzRQTFBKWUI5dTJLUW9lckhZQXVaSXBPZFkrZlFqeHRXQlhsYmpVcUYzNThnNE1NS1luU2RDTlpHczZkSHJvRGlNQVVoU1dmRHFuZXBzbCs3YnRXUUkxVUIxTXdLMENJSnBIY0VtQkJVWEdCY1c1MkNjRkFSVHdkZ1pUWElJWXZTblF4Y2RKNmRXcmNVS0RuRGZSTXVlemhKQzRsV2xnVGplTGJlQlU5MldwS2hcL1lLenRnSnQ2VDBsbUEyZXlxWkdCUXZCaCtoenA1NFBOTTAxbllYbExEa0dUWjFcL0VFWUVENXhQdm5YeTNScVRJU3dLWUp4am41RWxsMVE9PSIsIm1hYyI6ImYxZTZhOGRhMTZkNTQ2MmJkZmI2ZGEzMGUxODBkODU0OTFiY2M3ZGJiOGQyNDZjYTIxY2QzMWNhOTg1ZjhlNWMifQ==

“Anh quản tôi dẫn ai theo làm chi? Miễn trị hết bệnh cho mẹ anh là được rồi.”

Ads
';
Advertisement
x