Bàn tay nhận tài liệu của Kinh Tử Sâm hơi khựng lại, nhìn về phía người phụ nữ đang chế thuốc ở cách đó không xa nhưng chỉ thấy mỗi bóng lưng của cô. 

Khi anh thấy Thẩm Tư Trung cầm khăn tay lau mu bàn tay cho cô thì tự hỏi bột thuốc rơi dính tay cô ư? 

Hành vi này... Ngứa mắt quá. 

Ngọc Tịnh Thi nhìn theo ánh mắt của anh thì ngơ ngác, có chuyện gì thế? 

Khi cô ta quay sang nhìn Kinh Tử Sâm thì anh đã dời mắt sang chỗ khác. 

Anh chăm chú xem xét tài liệu cho cô ta, đúng là đẹp trai quá đi mất, dù nhìn từ góc độ nào đi nữa thì anh vẫn đẹp trai như vậy. 

Kinh Tử Sâm biết Mạc Tử Văn có thể xử lý những tài liệu kiểu này, không cần đưa đến cho tổng giám đốc, vì vậy anh cũng biết Ngọc Tịnh Thi có ý đồ gì. “Hai người đó... Ở đây làm gì thế?” Ngọc Tịnh Thi tò mò hỏi, người kia giống bác sĩ quá. 

Kinh Tử Sâm trả lời: “Họ nghiên cứu chế thuốc trị bỏng cho mẹ tôi. 

Ngọc Tịnh Thi bước đến chỗ Thẩm Tư Trung và Nhan Khả, môi khẽ nhếch, bày ra giọng điệu của nữ chủ nhân: “Cảm ơn hai người, hai người vất vả rồi. 

Gương mặt của Lê Mạn Nhu dưới lớp mặt nạ tỏ vẻ khinh thường, cô đổi giọng: “Cô là ai? Tại sao lại cảm ơn tôi? Cô là mợ Kinh à?” 

“.” Trái tim cô ta co rút, á khẩu không trả lời được, lúng túng không biết làm sao. 

Thẩm Tư Trung ngừng công việc trong tay, anh ấy quay người lại: “Phó tổng Ngọc, tổng giám đốc Kinh đã cảm ơn bọn em rồi, vả lại bọn em nhận tiền làm việc nên chị không cần phải cảm ơn đâu, đừng làm phiền đến công việc của bọn em là được. 

Cô ta nghe vậy thì lúng túng hơn nhưng nụ cười trên môi vẫn chưa biết mắt. 

Vì vậy, cô ta mỉm cười, đi đến bàn làm việc của Kinh Tử Sâm, chờ anh duyệt tài liệu xong. 

Ngọc Tịnh Thi biết Thẩm Tư Trung, nhưng người phụ nữ bên cạnh anh ấy là ai? Tại sao lại đeo mặt nạ? Cô ta còn rất nhiều câu hỏi chưa có lời giải đáp. 

Cuối cùng cô ta vẫn hỏi: “Bác sĩ Thẩm, cô ấy là ai thế?” 

“Chị ấy là thầy của em. Thẩm Tư Trung vừa làm việc vừa trả lời: “Chị ấy tên là Nhan Khả. 

Câu trả lời này khiến Ngọc Tịnh Thi kinh ngạc không thôi. Thầy của Thẩm Tư Trung còn trẻ đến vậy ư? 

Phải biết Thẩm Tư Trung là bác sĩ thiên tài nổi tiếng trong giới y khoa đấy. 

Anh ấy là bác sĩ thiên tài trẻ tuổi, nghiên cứu chế tạo ra vô số thuốc chữa trị, cống hiến cho nhân loại. 

Nếu anh ấy dạy học trò thì người đó chắc chắn không tầm thường. Thiên tài như anh ấy còn có thầy cơ à? Vậy thầy của anh ấy phải giỏi đến mức nào cơ chứ? 

Nhan Khả? Khi nào về cô ta sẽ lên Google tìm kiếm thử xem. 

Đồ công sở màu đen, giày cao gót màu đen, cả mặt nạ cũng màu đen nốt. Ngọc Tịnh Thi hoàn toàn sợ hãi trước khí thế của người phụ nữ này. 

Nhưng cô ta nhanh chóng phục hồi tinh thần, mỉm cười xinh đẹp nhìn người đàn ông ngồi sau bàn làm việc: “Kinh Tử Sâm, dì bảo em ở lại dùng bữa trưa, lát nữa anh cũng xuống dưới dùng cơm nhé?” 

“Ừ” Anh trả lời. 

Ơ, anh đồng ý rồi đấy à? 

Lê Mạn Nhu bèn khựng lại, cô không biết Kinh Tử Sâm đang trả đũa cô và Thẩm Tư Trung, cố tình làm cho cô cảm thấy khó chịu. 

Ngọc Tịnh Thi mừng ra mặt, anh đồng ý rồi. 

“Tôi ký xong rồi, cô xuống dưới trò chuyện với mẹ tôi đi!” Kinh Tử Sâm đưa tài liệu cho cô ta, hiền hòa nói: “Tôi cần xử lý một số tài liệu nữa. 

“Được ạ. Cô ta mừng rỡ, nhanh chóng quay người rời đi. 

Chừng nửa tiếng sau, đã đến giờ dùng bữa trưa. 

Ngọc Tịnh Thi đích thân lên lầu gọi Kinh Tử Sâm: “Kinh Tử Sâm, anh làm xong chưa? Đến giờ dùng cơm trưa rồi này” Giọng cô ta mềm mại như nước, đúng chuẩn một cô gái dịu dàng. 

Lê Mạn Nhu nghe mà run rẩy. 

“Tôi không ăn nữa, tôi mới tiêm dịch dinh dưỡng rồi. Anh đóng laptop lại: “Nhưng tôi có thể trò chuyện với hai người, đi thôi” 

Thái độ của anh khiến Ngọc Tịnh Thi nảy sinh ảo giác. Anh và Lê Mạn Nhu đã hoàn toàn cạch mặt nhau rồi ư? 

Nghe tiếng bước chân sau lưng dần xa, Lê Mạn Nhu nghĩ mãi không hiểu tại sao thái độ của anh với Ngọc Tịnh Thi lại tốt đột ngột như thế? 

Phòng ăn dưới lầu gần như trong suốt, toàn bộ tường bao quanh đều là tường kính, mang lại cho người khác cảm giác xuyên thấu. 

Trên bàn ăn dài màu trắng đầy ắp những món ăn rực rỡ màu sắc, Kinh Tố Ngọc cố tình bưng tổ yến Indonesia đến trước mặt Ngọc Tịnh Thi 

eyJpdiI6InVLaUczV1o1QmNlMjF3akxLN2F5WWc9PSIsInZhbHVlIjoiMWdDUXlTNWtLSHkyc1I1ait2U0x3SitUb25uaUhEK3dYUXFUZzd6a2dsY3JKR1wvQStMM2J4QUFOS1dia2drMktLY3pXeGJRQ1wvbnJKbytCaUREV0laam5LcWVMUklTaEZKSFwvV2g3Z0pUeW0zazlHcTlYVGpFazg3d1I4RXBXWWVuNEdYQXE5VTdyQmxxeXpaVXdscEMxekxlZkRlcXZSVWw1TlwvNjhPdHlFaXpRa0gwSUlCc3I2XC9OK0c3SnZUcUNKVm5IUlVWak16ZE5SVnc3STdzSTB3PT0iLCJtYWMiOiI1ZWRlMjJlYTRjZjMwNDJhZDk5NjkyOWM2ZTdkMmRhY2MyYTFkNjFiMTRhZjE2OGI5MGE3ZTViOGRjMWNkZmUzIn0=
eyJpdiI6Ik9OUnRxM25XdkNxTmFMeUFLRjRTTGc9PSIsInZhbHVlIjoiaDdXOUsydDlKS3hLaW5iTjd0STVUR1hIbjRDb2hFRkVLMzBZeU5LMnpwV2xYZHVVOUJWaUJnQW5nOVZENXYwZHRJRU9icVwvNmRhbk4wOEVaTUNYNTJFdmx4c0F1OHhqTXBRTjFIaVVnVjNmTmMrdHdvQzVaeDVBYU5xWjdBWG1cL1hFVVRoZU1HRHBrbHRDOHRmMkJ4S1pjcFk4RUVCZkpvZWxBc0xpb2ZNekFrU3pLUStXY2h6T0pOR1pjYXFJN29LQ0xzSXg5WXB6S2R1eDBwUkZWbHF2R3BiWjg4Qnh4WFlNMTdEY1pTazFtR09va0tueEF5ZWFVN2pvV2FScElHVDh1QXI0Y2JSR0lLXC9WSnhLSFl4am4yNmg4cURaZEVXeFdCakhZQ2tJZ0g5WTkyQlwvZVNpUDJzS1VcLzVOYVRHblNDN3JQVFZyVVByRG9TS20wXC9nbzhYbHJhZ2lvS0VvQzVNTU1jYjFnZW5EWlMrXC9ITG9PMGZZc0g3ajJcL0liR2J3TzVCM0hJNGVWSWFpR0o4RkpwNXpVeFhzeEFcL3J4VW5mdDlHR0wyblB6RHdcL0liNzFHTGZpTVFxV3JZXC9oZlBsV1hPUDF5OTJIc016OTY1WUFoc2F5bytqTlJmamUwMlZ1N0hUVktwbEZFajVYc09QaG5JN2xBU0swazI0OW4yc2FNMFl0UUtFcVdlNU8yWGpZU0ltYWRTcjE0UzdUVHFKb01ZUXhQZk1aTzVoUU05THdGZDN4STRia1g2aU4zWTBYUngwU2wrNHpybXZVUlVZUkowRXJ2UkI4Tm9PTG9HdWMwSHhWR2hOZDdTMmxsSmR4MzdzVDNCMGNQRjZkaHAyamFacDNteXdVNFJ5akNFVVFlY0hHUT09IiwibWFjIjoiYmQ0MmFhYzRjM2MwMTFkZGMxYmMxZjY4YzBhMDJiMjk3NGY4YzJlOGRhYWU2MGM4YmE1MzIzYTVlYWEzZjY4NSJ9

Kinh Tử Sâm ngồi vào bàn, đánh giá bàn thức ăn trước mặt. Bữa cơm trưa phong phú và cao cấp bậc này chứng minh rõ địa vị của Ngọc Tịnh Thi trong lòng mẹ của anh. “Dì này, dì nhường chỗ cho cháu được không?” Minh Triết nắm tay Bảo Ngọc và đi đến trước mặt Ngọc Tịnh Thi: “Dì đừng ngồi kế ba cháu được không?”

Ads
';
Advertisement
x