“Cháu cảm thấy phù hợp với dì, lại có tác dụng hỗ trợ giấc ngủ nên mới muốn mang đến cho dì. Ngọc Tịnh Thi đưa túi cho Lạc Vân, cũng dặn dò cô ta: “Nhớ là tối nào cũng phải pha một gói thuốc cho dì đấy, cảm ơn cô.
“Tôi biết rồi cô Ngọc. Sắc mặt Lạc Vân bình tĩnh, không cả nhìn cô ta lấy một cái.
Lạc Vân cảm thấy cô Ngọc này chính là người thứ ba, cậu Kinh với mợ chủ đang hạnh phúc, còn có cả con rồi.
Vì sao cô ta cứ đến đây chen chân chứ?
Sau đó Ngọc Tịnh Thi ngồi xuống ghế sô pha với Kinh Tế Ngọc.
“Tịnh Thi này, cháu ở lại đây ăn trưa với dì nhé?” Bà ta kéo tay cô ta, thần bí nói: “Kinh Tử Sâm cũng ở đây đấy”
Người phụ nữ mỉm cười: “Cháu biết anh ấy ở đây mà, có mấy tài liệu cần anh ấy ký tên.
“Nó sẽ ở lại đây mười ngày.” Người phụ nữ trung niên rất vui vẻ: “Đã lâu lắm rồi nó không ở đây với dì, cháu mà rảnh rỗi thì cũng phải thường xuyên đến đây đấy” Cái nhìn đó hàm chứa quá nhiều ẩn ý.
Sau đó, bà ta ngước mắt nhìn về phía quản gia: “Quản gia, cô Ngọc sẽ ở lại đây ăn trưa, ông mau mang thực đơn đến đây”
“Vâng”
Trong lòng Ngọc Tịnh Thi vui vẻ nhưng hành động lại rất khiêm tốn: “Liệu có phiền dì quá không ạ?”
“Tất nhiên là không rồi! Sớm muộn gì chúng ta cũng là người một nhà thôi!” Kinh Tế Ngọc nắm tay cô ta vỗ nhẹ, nhỏ giọng cười hỏi: “Lâu rồi cháu không gặp Tử Sâm đúng không? Chẳng mấy khi có cơ hội, cháu với nó phải nói chuyện vui vẻ đấy”
Lê Mạn Nhu có ở đây không?
Vì muốn có được đáp án chính xác nên Ngọc Tịnh Thi vẫn hỏi thẳng: “Dì ơi, Lê Mạn Nhu không có ở đây ạ?”
“Nó không đến đây.” Sắc mặt Kinh Tố Ngọc thay đổi, giọng điệu cũng trở nên lạnh nhạt: “Dì đã nói với nó rồi, chỗ này không chào đón nó”
Vậy nên mười ngày này Lê Mạn Nhu không được gặp Kinh Tử Sâm.
Ngọc Tịnh Thi nghe thấy câu này thì trong lòng thấy ngọt ngào như đang được rót mật.
Hai người ngồi nói chuyện dưới tầng.
Kinh Tế Ngọc nhìn về phía tài liệu trong tay cô ta, nói với cô ta: “Cháu lên gặp Kinh Tử Sâm trước đi, nó đang làm việc trên đấy đấy” “Vâng ạ. Cô ta dịu dàng đứng dậy, lễ phép cúi người chào: “Cháu lên tầng trước nha dì”
“Cháu mau đi đi”
Kinh Tố Ngọc rất mong chờ hai người sẽ gặp nhau, càng mong đợi hai người sẽ đến bên nhau hơn.
Bỗng dưng con trai muốn ở đây mười ngày, có khi là do cãi nhau với con nhỏ Lê Mạn Nhu kia, đây là cơ hội tốt.
Con trai ở đây, đám nhỏ cũng ở đây, con dâu tương lai cũng vậy, tất cả đều rất viên mãn.
Kinh Tế Ngọc nhìn bóng người đang lên tầng, khoé miệng nở một nụ cười đã lâu không được thấy, bà ta cảm thấy tương lai đầy hứa hẹn.
Giờ mới giống một gia đình hoàn hảo này.
Trong phòng bếp, một bữa trưa thịnh soạn đang được chuẩn bị...
Kinh Tử Sâm không ăn cơm, anh bảo Mạc Tử Văn mang theo ống tiêm và dịch dinh dưỡng trong văn phòng đến đây.
Sau khi lên tầng, thứ đầu tiên Ngọc Tịnh Thi nhìn thấy là ba tấm biển ghi tên treo trên cửa phòng ngủ.
Nhan Khả, Kinh Tử Sâm, Thẩm Tư Trung.
Nhan Khả là ai?
Cô ta không biết chuyện Thẩm Tư Trung và sư phụ của anh ấy nghiên cứu thuốc ở đây, cô ta tò mò đi qua cửa ba căn phòng ngủ này, đi đến trước cửa phòng nghiên cứu thuốc đang mở rộng.
Ngọc Tịnh Thi ngó vào bên trong nhìn.
Nhìn một vòng, cô ta thấy hai người trẻ tuổi một nam một nữ mặc đồ vô trùng đeo găng tay mày mò dụng cụ, dáng vẻ trông rất chuyên nghiệp.
Ngọc Tịnh Thi không nhìn quá lâu, bởi vì cô ta nhìn thấy một người khác.
Sao Kinh Tử Sâm lại làm việc ở đây?
Cô ta gõ cửa phòng, ba người trong phòng nhìn về phía cô ta.
Ngọc Tịnh Thi nhoẻn môi cười, cầm túi tài liệu đi về phía Kinh Tử Sâm, trong mắt cô ta chỉ có Kinh Tử Sâm.
Còn Kinh Tử Sâm hình như cũng giật mình, sắc mặt anh bình tĩnh đến mức không muốn nói một lời nào.
Ánh mắt Thẩm Tư Trung nhìn về phía Lê Mạn Nhu đang đeo mặt nạ, không nhìn thấy rõ biểu cảm của cô.
Đây là lý do chính đáng để cô ta có thể gặp anh.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất