Không biết Kinh Tử Sâm ở đầu bên kia điện thoại nói gì, Mạc Tử Văn thở phào nhẹ nhõm: “Được, tôi sẽ lùi lịch cho anh trước, anh chắc chắn mười ngày này sẽ không đến sao?” 

“Chắc chắn” 

Mạc Tử Văn đau đầu, lùi lịch trình của mười ngày liền. 

Một lúc sau, Ngọc Tịnh Thi nghe thấy Mạc Tử Văn nói: “Vậy mỗi tối tôi sẽ gọi video báo cáo công việc với anh. 

Ngọc Tịnh Thi buồn bực, mười ngày không đến? Anh bị sao thế? 

Sau khi cuộc gọi kết thúc, cô ta bước vào: “Trợ lý Mạc, tổng giám đốc Kinh sao thế?” 

Mạc Tử Văn ngoái đầu ra nhìn cô ta: “Phó tổng Ngọc. Sau đó tiếp tục sắp xếp lại tài liệu trên mặt bàn: “Mười ngày tới ông chủ sẽ không đến đây 

“Có phải anh ấy bị bệnh rồi không?” Người phụ nữ lo lắng hỏi: “Anh ấy đang ở đâu?” 

Động tác tay của Mạc Tử Văn khựng lại: “Tổng giám đốc Kinh đang ở vịnh Minh Hà, mười ngày tới ông chủ sẽ ở chỗ đó, ban ngày cũng sẽ làm việc ở đấy luôn” 

Vịnh Minh Hà? 

Có phải là dì Kinh đã xảy ra chuyện gì không? 

Ngọc Tịnh Thi không khỏi thấy hơi lo lắng, nhưng cô ta không hỏi nhiều, dù sao Mạc Tử Văn cũng không biết. 

Cô ta đưa một tập tài liệu cho Mạc Tử Văn: “DaKings mà chúng ta sắp sửa hợp tác được đánh giá khá kém, vì sao tổng giám đốc Kinh lại lấy dự án này ra để bỡn cợt thế? Anh ấy có nợ ơn huệ gì của đối phương à?” 

“Tôi không biết ý của tổng giám đốc Kinh là gì, nhưng ông chủ đã đánh giá mọi mặt, có lẽ ông chủ cảm thấy không có vấn đề gì? Mạc Tử Văn nói: “Chuyện này là do ông chủ quyết định, tôi không có ý kiến” 

“Nhưng theo kết quả điều tra của tôi, có khả năng không được tốt lắm đâu. 

Mạc Tử Văn nói: “Cô nên tin tưởng ánh mắt của tổng giám đốc Kinh” 

Nhưng Ngọc Tịnh Thi lại mỉm cười, cô ta thật sự không khen nổi ánh mắt chọn vợ của anh, đi cưới một người phụ nữ nông thôn. 

Cô ta không nói gì thêm mà xoay người rời đi. 

Quay trở về văn phòng của mình, Ngọc Tịnh Thi suy nghĩ cẩn thận, suy đoán kỹ lưỡng, rốt cuộc ở vịnh Minh Hà đã xảy ra chuyện gì? 

Vì cô ta mà mối quan hệ giữa Kinh Tử Sâm với dì Kinh đang rất gay gắt, sao bây giờ anh lại ở vịnh Minh Hà mười ngày? 

Hơn nữa gần đây Kinh Tử Sâm cứ thẫn thờ... Có phải bệnh của dì Kinh lại nặng hơn không? 

Hay là anh cãi nhau với Lê Mạn Nhu? Không muốn gặp cô? 

Một tiếng sau, tại vịnh Minh Hà. 

Một chiếc xe dừng lại, Mạc Tử Văn đến đây đưa máy tính và một số đồ dùng để làm việc. 

Trong phòng nghiên cứu dược phẩm trên tầng, có người đang bê bàn làm việc và ghế vào, khiến Thẩm Tư Trung và Nhan Khả sững sờ! 

“Mọi người đang.. 

Cô còn chưa hỏi xong, Kinh Tử Sâm đã đi vào, chỉ thấy anh đút tay trong túi quần ho khan, đưa tay lên xoa miệng rồi nói với hai bác sĩ cách đấy không xa: “Bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ giám sát công việc, ở đây với mọi người 24/24. 

Nhan Khả rất bình tĩnh nhìn anh, một lúc sau cô quay người đi, tiếp tục nghiên cứu thuốc, không ngờ anh lại là người như vậy đấy? 

Thẩm Tư Trung thầm nghĩ, rõ ràng tổng giám đốc Kinh đã cưới được cô rồi, sao lại như này? Anh vẫn chưa có được trái tim cô à? 

Sao còn có kiểu theo đuổi phụ nữ như này thế? 

Còn Lê Mạn Nhu thì lại nghĩ, lẽ nào Kinh Tử Sâm thích cô? 

Rõ ràng là anh rất để ý chuyện cô với Thẩm Tư Trung ở riêng, khuôn mặt nhỏ bên dưới mặt nạ màu đen không nhịn được nở nụ cười. 

Lê Mạn Nhu càng củng cố niềm tin trong lòng hơn, cô muốn chữa khỏi bệnh cho mẹ anh. 

Bởi vì cô cũng yêu anh. 

Chỉ một lúc sau, không lâu sau khi Mạc Tử Văn rời đi, một chiếc xe khác lại đỗ dưới sân. 

Cửa ghế lái mở ra, Ngọc Tịnh Thi cầm một tập tài liệu bước xuống xe trên đôi giày cao gót, dưới ánh mặt trời, cô ta tiện tay đóng cửa xe, đi đến cốp xe lấy mấy món quà đã được cô ta chọn sẵn ra. 

Cô ta đi về phía phòng khách. 

“Bà chủ, cô Ngọc đến” Có người vào phòng khách thông báo. 

Kinh Tố Ngọc nở nụ cười, bà ta nhìn thấy Ngọc Tịnh Thi đi vào phòng khách mà giống như nhìn thấy một tia sáng. 

eyJpdiI6Imo2S3l6TTRmRTQ3ZFQ2YVAxUkhUbVE9PSIsInZhbHVlIjoiYWQ1Mk5ibHNnZDFaeW9WWmd3c2oxeDNabEtQTEh3Y1hSUkJTcE53Z0x3c29Vc2ZJTklUd1R3d2FkUE9vVDFaMHJqSDRFZHhcL2M1ejBCSWsxaGw4TERBaTNmYlpHVjBYVDY2TnNYQVJFaDJGaHFKblpQZXNyMlVRUTVGMlYycE5MM0JOTmRtbnhlWStzWVNzSjFlR1hVTk5KNk52a05PdTN0enloTVZiKzhIXC94MWJaNTNZUXYrbFN0czFZazIzVUFsZGpsdnBkalVBYWFOY0t2WDZueUdnWDlBMGt4QThneTYxWk9GYXd1SGJwb3pBc1BudmM3dVlXdkg2b0p3ZVNwbHpGWERpRFlkMnJPaTlYZzJnbWh1NGRrZG04WDhIWjhMNGl3M0tTU1BacFpSSjk5UHdTTVVXRThETVwvaXY3MGIiLCJtYWMiOiI2ODE5OGExYmU4ZDk3MGNjOTllYmY1NzU2OGNjY2QyMTY5OTk0NzIzMGIwYzY1Mzk4OTI1MTM1ZDYzYzQzZDVmIn0=
eyJpdiI6IlNhc1hGVmxHS3ArUGpobllpYUppRUE9PSIsInZhbHVlIjoibktabkZOcld4MjBCMzhveGlHRkFiRzkxMkp6QU9IVEpwMG1PYlBpN1M3eEVSejl2NmpCNWp0b0ZoVVRtRU9lanRkUGFjdUh6YVAwWGVSSVRuZkZWcEhiTmVrY3kxUGNvaDNrQTJcL2toVkdFMENcLzY1WVArbGdFUVwvdW9MWUpjUzJBVzBSRUdzck02RDlHbzhIWXpYVG0zaldYb3Q4OE9Vc1FwalwvSFVwYmJnMEUzSnBYaU5lY0dWdzI4WFR6ZlloSiIsIm1hYyI6IjdhMzliNjRlOGI0NDA4ODMyYWNjYjdkNzBlNGVhYjZhMDZjZWQwZmZkMjA0ZDY4NzdlMzQyOWRkYjc2M2JlMmMifQ==

“Tịnh Thi đến rồi!” Kinh Tế Ngọc cũng đi về phía cô ta: “Không phải dì đã nói rồi à? Cháu không cần phải mang quà đến đây đâu, cứ đến tay không là được rồi, đây có phải nhà người khác đâu.

Ads
';
Advertisement
x