Kinh Tử Sâm không nói nhiều lời nữa, quay người rời đi.
Trong căn phòng nghiên cứu dược phẩm rộng lớn, hai thầy trò mặc quần áo vô khuẩn không còn gì để nói. Anh vừa mới làm ra quyết định gì vậy?
Thẩm Tư Trung liếc mắt nhìn thoáng qua Lê Mạn Nhu, nhỏ giọng cảm khái: “Anh ấy thật sự rất yêu chị”
Nhan Khả lắc đầu: “Tôi không nhận ra đấy” Cô xoay người tiếp tục tập trung vào nghiên cứu, nhỏ giọng thì thào: “Tôi cảm thấy anh ấy ở lại đây sẽ chỉ giúp thêm phiền mà thôi, anh ấy có lý do gì để lưu lại?”
“Chuyện không đến mức ấy đâu, dù sao thì tổng giám đốc Kinh cũng biết rõ thái độ của mẹ anh ấy đối với chị mà, anh ấy cũng hy vọng mẹ mình có thể hồi phục. Thẩm Tư Trung nghĩ thầm: “Anh ấy ở lại đoán chừng là vì bảo vệ chị đấy.
Cô gái không muốn suy nghĩ về việc này, cô yên tâm chơi đùa với dụng cụ trong tay.
Dưới tầng.
Kinh Tế Ngọc ngồi ở ghế sofa nghe lời Lạc Vân truyền đạt lại, ngạc nhiên đứng lên: “Thật ư? Cô chắc chắn mình không nghe lầm chứ? Nó thật sự nói như vậy à?”
“Chắc chắn một trăm phần trăm” Lạc Vân vui mừng nhướng mày: “Người nghe được chuyện này không chỉ có mình tôi, còn có bác sĩ Nhan và bác sĩ Thẩm nữa.
"...” Kinh Tế Ngọc bối rối một hồi lâu, tại sao con trai bà ta đột ngột muốn ở lại?
“Bà chủ” Lạc Vân bước nhanh tới, đỡ lấy cánh tay bà ta: “Cậu Kinh quan tâm đến bà chủ đấy. Cậu ấy mời hai bác sĩ tới điều trị cho bà chủ, mỗi đêm còn quay về đây xem xét tình hình, phải yêu thương đến cỡ nào mới làm như vậy được?”
Đúng vậy, Kinh Tế Ngọc xúc động trong lòng.
Từ khi bà ta có ý định tác hợp con trai và Ngọc Tịnh Thi tới giờ, quan hệ giữa hai người vẫn luôn rất tế nhị, không ngờ Kinh Tử Sâm lại chủ động đề nghị ở lại.
“Vậy thì còn thất thần ra đấy làm gì nữa? Mau đi sắp xếp phòng cho cậu chủ đi” Kinh Tố Ngọc cực kỳ vui mừng: “Hỏi nó thử xem nó muốn ở phòng nào, theo ý nó chọn. Cần chuẩn bị thứ gì thì cô đi nói với quản gia, dù sao thì mười ngày cũng không ngắn, không thể để cho nó ở bất tiện được.
“Vâng, tôi sẽ lập tức đi làm ngay”
Bên ngoài cánh cửa nào đó trên tầng, Kinh Tử Sâm đứng im trước một căn phòng ngủ treo biển – phòng ngủ của Nhan Khả.
Bên cạnh là phòng ngủ của Thẩm Tư Trung.
Thế là anh giơ tay chỉ về phía phòng của Thẩm Tư Trung, thong dong nói với Lạc Vân: “Tôi muốn ở căn phòng này”
Lạc Vân tốt bụng nhắc nhở: “Cậu Kinh, đây là phòng của bác sĩ Thẩm, cậu chủ có thể ở phòng bên cạnh anh ấy”
“Tôi nói tôi muốn ở phòng của cậu ta. Kinh Tử Sâm nói nhẹ như lông hồng: “Cô nghe không hiểu à?” Lực uy hiếp khiến cho người khác không dám coi thường.
“Vâng vâng vâng” Lạc Vân dù khó hiểu thì vẫn phải làm theo: “Tôi sẽ lập tức gọi người tới đổi phòng cho cậu chủ.
Chỉ một lát sau, quản gia gõ cửa rồi tiến vào trong phòng nghiên cứu dược phẩm.
Ông ta đi tới bên cạnh Thẩm Tư Trung, hết sức áy náy nói: “Bác sĩ Thẩm, tổng giám đốc Kinh muốn ở phòng của bác sĩ cho nên... Tôi không thể làm gì khác hơn là chuyển đồ đạc của bác sĩ sang căn phòng bên cạnh, thực sự xin lỗi bác sĩ. Tôi cam đoan sẽ dọn dẹp cẩn thận đồ đạc của bác sĩ”
Thẩm Tư Trung không quá quan trọng vấn đề này, chỉ sửng sốt một chút: “Được, không thành vấn đề, anh ấy thích giày vò thế nào thì tùy anh ấy, đây là nhà anh ấy mà “Vậy bây giờ tôi sẽ đi chuyển phòng. Quản gia mỉm cười.
Nhan Khả lại cảm thấy Kinh Tử Sâm rất trẻ con, sao lại cư xử giống như đứa nhóc ba tuổi thế?
Dưới tầng.
4
Kinh Tế Ngọc nói với Lạc Vân: “Chỉ cần Lê Mạn Nhu không tới, đây sẽ là mười ngày cực kỳ hoàn hảo. Đã rất lâu rồi tôi không sống chung hòa hợp với con trai, vừa hay lúc này có thể trau dồi tình cảm giữa hai mẹ con.
Trên tầng, các người giúp việc đang dọn dẹp phòng cho Kinh Tử Sâm.
Minh Triết và Bảo Ngọc ghé vào cửa phòng ngủ của mình, hé cửa ra một khe hở nhỏ, nhìn thấy hết những gì xảy ra bên ngoài.
“Ui chao, ba đúng là trẻ con thật.
“Bình dấm chua đổ ấy mà.
Cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại, Minh Triết nói với Bảo Ngọc: “Chuyện này đã nói rõ ba yêu mẹ”
“Anh nói xem, lúc nào thì mẹ sẽ yêu lại ba đây?”
“Ba có sức hút như vậy, có thể làm rất nhiều người phụ nữ say mê điên đảo, nói không chừng mẹ đã sớm bị ba mệ hoặc rồi. Tóm lại sau này hai người bọn họ nhất định sẽ hạnh phúc, một đôi trai tài gái sắc”
“Thân phận dược sĩ nổi tiếng của mẹ tương xứng với ba. Đến lúc đó, mẹ chữa khỏi cho bà nội rồi, bà nội chắc chắn sẽ thích mẹ”
Tập đoàn Kinh Thị, từng tòa cao ốc cao vút đến tận mây.
Trong văn phòng tổng giám đốc, sau khi nghe xong nội dung cuộc điện thoại, Mạc Tử Văn khiếp sợ.
“Cái gì cơ? Trong vòng mười ngày tới anh muốn làm việc ở vịnh Minh Hà ư?” Mạc Tử Văn vội vàng xem lịch trình: “Mấy ngày nữa đều có buổi gặp mặt quan trọng, anh cần phải ra ngoài.”
Ngoài cửa, Ngọc Tịnh Thi đang cầm xấp tài liệu dừng bước lại. Câu nói của Mạc Tử Văn vừa vặn rơi vào tai cô ta, khiến trái tim cô ta chợt đập trễ nửa nhịp.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất