Nhìn hai người đang phối hợp hết sức ăn ý để chế tạo thuốc bên trong, tuy chỉ có thể thấy được bóng lưng của họ nhưng hai người đang ghé vào rất sát nhau, thỉnh thoảng còn đưa cho nhau dụng cụ, dù có đeo găng tay thì trong mắt Kinh Tử Sâm, những cử chỉ này vẫn vô cùng thân mật.
“Khụ khụ.
Anh cố ý ho khan hai tiếng, khiến hai người cách đó không xa đồng thời liếc mắt về phía này.
Trông thấy Kinh Tử Sâm tới, Thẩm Tư Trung và Nhan Khả đều sững sờ.
Anh bước vào trong phòng, thấy Lê Mạn Nhu vẫn còn đeo mặt nạ, mái tóc đã cắt ngắn, lúc này đang buộc thành đuôi ngựa gọn gàng.
“Dừng lại, anh chưa mặc trang phục vô khuẩn” Nhan Khả giơ tay ra, hy vọng Kinh Tử Sâm sẽ dừng bước.
Kinh Tử Sâm cũng thật sự dừng lại, giọng nói này... không giống cô. Tại sao ngay cả tiếng nói cũng thay đổi thế?
Có điều anh không thể nhận lầm người phụ nữ mà mình từng ngủ cùng được.
Anh có chút hào hứng đánh giá Lê Mạn Nhu, dáng vẻ không hề thay đổi mà nhỉ, đúng là ánh mắt của mẹ anh kém thật, thế mà không nhận ra được.
Nhan Khả bị anh nhìn chằm chằm đến mức lòng phát run.
Kinh Tử Sâm ngoái nhìn thoáng qua cửa: “Cửa chính đang mở rộng, nơi cô đứng cũng đâu phải khu vực vô khuẩn? Coi trọng mấy thứ vớ vẩn gì thế?”
“Anh...
Thế là anh lại cất bước đi tiếp.
Nhan Khả cảm thấy căng thẳng một cách khó hiểu, cứ có cảm giác người đến không thiện.
Cô chỉ đứng cách Thẩm Tư Trung một nắm đấm, mà khoảng cách này khiến Kinh Tử Sâm càng ngày càng khó chịu.
Bộ đồ âu thiết kế riêng của Kinh Tử Sâm sạch sẽ phẳng phiu không một nếp uốn, dáng người anh vốn đã thẳng tắp, bởi vì ưu thế chiều cao nên luôn tạo cho người ta cảm giác áp bách.
Kinh Tử Sâm đứng lại trước mặt Nhan Khả, giơ tay đẩy Thẩm Tư Trung ra, cách vợ tôi xa ra đi!
Thẩm Tư Trung ngạc nhiên.
Đây là đổ bình dấm chua đấy hả?
Không đợi Nhan Khả mở miệng, Kinh Tử Sâm đã hỏi cô: “Tại sao cô lại muốn ở nơi này?”
“Nghiên cứu thuốc cho mẹ của anh. Cô đáp: “Không muốn lãng phí thời gian để di chuyển.
Kinh Tử Sâm không có cách nào phản bác câu trả lời của cô, lại nhìn về phía Thẩm Tư Trung: “Cậu thì sao? Tại sao cậu lại ở đây?”
“Lý do của tôi giống với sư phụ. Trên mặt Thẩm Tư Trung lộ ra ý cười.
Kinh Tử Sâm lại hỏi: “Nhà cậu cách chỗ này xa không?”
“Không xa. Thẩm Tư Trung không chắc chắn lắm, sờ lên chóp mũi.
“Không xa thì cậu quay về nhà mà ở. Kinh Tử Sâm giống như đứa trẻ con giận dỗi.
Thẩm Tư Trung lại nói: “Không được đâu, tổng giám đốc Kinh, chúng tôi đã ký thỏa thuận rồi, trong vòng mười ngày này không thể rời khỏi đây.
“Kinh Tử Sâm” Nhan Khả vẫn chưa khôi phục lại giọng nói của mình, mặt còn đeo mặt nạ, nghiêm túc nói: “Vất vả lắm mẹ anh mới chấp nhận điều trị, đừng quấy rối nữa được không? Thẩm Tư Trung chỉ là học trò của tôi, anh ghen tỵ mù quáng làm gì?”
“Tôi đâu có!” Kinh Tử Sâm vội vàng giải thích: “Ai nói tôi ghen tỵ vậy?”
Cơn mệt mỏi chợt đánh úp tới, Thẩm Tư Trung nói cho anh biết: “Tổng giám đốc Kinh, từ tối hôm qua đến giờ chúng tôi vẫn chưa được nghỉ ngơi mà ở chỗ này suốt đêm, cuối cùng cũng thành công nghiên cứu ra được lọ thuốc đầu tiên”
“Hơn nữa đã bôi lên cho mẹ anh rồi” Nhan Khả nói bổ sung: “Ba ngày sau sẽ có hiệu quả.”
Lúc này, trong đầu Kinh Tử Sâm chợt nảy ra một suy nghĩ.
Vừa khéo, Lạc Vân đột nhiên xuất hiện ở cửa ra vào, chỉ có Thẩm Tư Trung và Nhan Khả nhìn thấy được vì Kinh Tử Sâm đứng đưa lưng về phía cửa.
Sợ anh lại nói ra điều gì làm lộ tẩy, Nhan Khả cực kỳ nghiêm nghị nói: “Ngài Kinh, ngoài cửa có người tìm ngài”
Kinh Tử Sâm đảo mắt, anh cũng nhìn thấy Lạc Vân.
Thế là, ngay trước mặt mọi người, anh nói với Lạc Vân: “Lạc Vân, làm phiền cô dọn dẹp cho tôi một gian phòng, từ hôm nay trở đi tôi muốn ở lại đây”
“Không không không, không cần! Tôi lập tức đi sắp xếp.” Lạc Vân vui sướng xoay người, nhanh chóng chạy xuống tầng báo tin vui.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất