Mợ chủ không có ở đó, nhưng Nhan Khả thì có? Làm sao mà cô ấy làm được như vậy?
Không lộ diện sao?
Thế còn giọng nói thì sao?
Giọng nói mà mẹ cũng không nghe ra được?
“Cậu Kinh, cậu sao thế?” Lạc Vân nghi ngờ.
“Ồ, không sao, tôi biết rồi.
Nhưng mấy câu hỏi này chỉ lóe lên trong đầu Kinh Tử Sâm một giây, mấu chốt là Thẩm Tư Trung và Lê Mạn Nhu đang ở vịnh Minh Hà.
Chẳng trách không tìm thấy cô!
Nghĩ đến Thẩm Tư Trung có ý với cô, tổng giám đốc Kinh không ngồi yên được nữa, anh ngắt điện thoại, không kịp chào hỏi Mạc Tử Văn mà đi thẳng ra khỏi văn phòng. Sau khi xuống lầu, anh ngồi lên chiếc Lamborghini: “Ông Trương, đến vịnh Minh Hà
Chiếc xe nhanh chóng chuyển động.
Ban nãy Lạc Vân còn nói đến chuyện hợp đồng trong điện thoại, cũng có nghĩa là chục ngày nay Thẩm Tư Trung sẽ ở bên cô suốt ngày đêm?
Kinh Tử Sâm có cảm giác giống như bảo bối của mình bị ngấp nghé!
Có lẽ chính bản thân anh cũng không ý thức được rằng anh đang ghen.
Chiếc xe nhanh chóng đến vịnh Minh Hà và dừng lại trong sân.
Lúc này, lũ trẻ từ phòng khách chạy ra.
"Ba!"
“Ba đến rồi! Xe của ba!”
Lũ trẻ vô cùng vui mừng, đứa nào đứa nấy chạy như bay!
Kinh Tử Sâm sau khi xuống xe thì ngồi xổm xuống, giang cánh tay rắn chắc ra, ôm lũ trẻ vào trong lòng: “Nhớ ba lắm hả, ở nhà bà có nghe lời không đấy?” Sau đó bế hai đứa
trẻ đứng dậy, rảo bước đi nhanh lên phòng khách.
“Nghe lời ạ, bà nói rằng chúng con rất ngoan”
“Hôm nay ba không phải đi làm ạ?”
“Hôm nay ba có đi làm, không phải là vì nhớ các con sao? Cho nên mới chạy tới đây” Giọng nói của anh rất dịu dàng.
Vào phòng khách, vừa dứt lời, Kinh Tế Ngọc từ trong phòng đi ra, ban ngày ban mặt gặp con trai, bà quả thực có chút kinh ngạc: “Sao con lại tới đây?”
“Mẹ” Kinh Tử Sâm đặt lũ trẻ xuống, xoa đầu chúng một cách cưng chiều: “Đi chơi đi, ba có chút chuyện phải nói với bà đã
“Vâng ạ.
“Tạm biệt bà!”
Hai đứa trẻ đều rất ngoan, nắm tay nhau chạy đi.
“Xin chào cậu chủ Kinh. Người làm bưng trà lên, biết anh không thể ăn bánh ngọt.
Hai mẹ con ngồi xuống sô pha.
“Có chuyện gì đáng để con bỏ công bỏ việc, ban ngày ban mặt lại tới tìm mẹ thế?” Kinh Tố Ngọc bưng tách trà, thản nhiên liếc nhìn anh.
Sắc mặt Kinh Tử Sâm dịu dàng: “Mẹ có thể chấp nhận điều trị một lần nữa, con rất vui mừng”
“Thẩm Tư Trung chuyển lời cho con rồi sao?” Giọng điệu của bà rất kì lạ.
“Lời gì cơ?”
Hai mẹ con liếc nhìn nhau, ánh mắt của Kinh Tế Ngọc trở nên nghiêm túc: “Cậu ta nói con mong mẹ khỏe mạnh vui vẻ, có mạnh khỏe hay không cũng không sao hết. Dù sao chớp mắt đã sống hơn nửa đời người rồi nhưng muốn khiến mẹ vui rất đơn giản.
Bà lại cố ý ngừng lại, chậm rãi nhấp một ngụm trà.
Khiến Kinh Tử Sâm không hiểu gì cả, khỏe mạnh cái gì? Vui vẻ cái gì? Thẩm Tư Trung chuyển lời gì?
Một lúc sau, bà lại nói: “Chỉ cần là chuyện có thể khiến mẹ vui vẻ, con đều sẽ làm?”
Kinh Tử Sâm rất bình tĩnh, cũng rất thành thực: “Vậy phải xem đó là chuyện gì, con không hiếu thuận một cách mù quáng đâu, không thể làm trái với lòng, nếu như chỉ là để khiến mẹ vui vẻ mà con lại không vui thì con nghĩ là con sẽ không làm được.
Nghe thấy lời này, Kinh Tố Ngọc không thể vui nổi, trong lòng như mắc nghẹn.
Trong phòng khách trầm mặc mất vài giây, Kinh Tử Sâm đứng dậy, giọng nói vẫn dịu dàng như trước: “Con nghe nói bác sĩ Thẩm và bác sĩ Nhan ở chỗ mẹ, tinh thần nghiên cứu thuốc cứu người tranh thủ từng phút từng giây thật khiến người ta cảm động nên con lên cảm ơn họ trước.
Kinh Tế Ngọc giương mắt lên nhìn anh: “Hôm nay con không dẫn Lê Mạn Nhu đến làm chướng mắt mẹ, mẹ rất cảm ơn con.
Người đàn ông mỉm cười, anh thật sự rất tò mò rốt cuộc Lê Mạn Nhu đã ngụy trang thế nào?
Sau khi lên lầu, Kinh Tử Sâm dừng bước trước một cách cửa lớn đang mở rộng.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất