Hai cô thợ trang điểm liếc mắt nhìn nhau, không dám chậm trễ nữa.
Thế là một người nhẹ nhàng chạm vào cánh tay cô ta, khom người xuống, hỏi một cách vô cùng dịu dàng: “Cô Đinh? Cô ngủ rồi à? Chúng tôi phải trang điểm phần mắt rồi” “Đừng làm phiền tôi” Đinh Mỹ Trân vẫn giữ tư thế nằm ngửa. “Mắt để trang điểm cuối cùng, bây giờ cô nên làm gì thì làm đó.
Nhưng trang điểm mắt là khó nhất! Cũng tốn thời gian nhất!
“Cô Đinh, lễ khai máy sắp bắt đầu rồi, những diễn viên khác đều đã trang điểm xong rồi.”
“Hừ, tôi có phải diễn viên khác đâu” Cô ta trừng mắt, bĩu môi khinh thường. “Tôi là diễn viên chính cơ mà, nếu như tốc độ tay của các cô không thể đi kèm với chất lượng thì các cô có tư cách gì để phục vụ tôi? Tôi hoàn toàn có thể yêu cầu đoàn làm phim đuổi việc các cô.
Hai cô thợ trang điểm nghe vậy thì không nói gì, ngay cả hít thở cũng trở nên cực kỳ thận trọng.
Cách đó không xa, Trương Quân Hạo khoanh tay trước ngực, đứng dựa vào một cây cột, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm người phụ nữ này.
Hóa ra cô ta là Đinh Mỹ Trân sao?
Cô gái ngoan ngoãn gì chứ?
Công chúa ngây thơ?
Nhân vật thuần khiết?
Ngọc nữ?
Sau lưng không ngờ lại là kẻ điêu ngoa không nói lý lẽ như vậy! Mắt mọc trên đỉnh đầu!
Đám truyền thông này tại sao lại không vạch trần ra? Cũng không biết sao lại nổi lâu như vậy nữa.
“Anh Hạo!”
Không biết là ai gọi một tiếng, khiến Đinh Mỹ Trân kinh ngạc đến mức ngồi thẳng người dậy, cô ta nhìn thấy Trương Quân Hạo đang khoanh tay đứng dựa vào cột, khoan thai đưa mắt, trông thấy một nam sinh chạy về phía anh ta.
Lồng ngực Đinh Mỹ Trân co rút lại, anh ta cũng ở đây sao?
Vậy... thái độ của mình với thợ trang điểm ban nãy anh ta đã thấy hết rồi sao?
Chẳng mấy chốc, Trương Quân Hạo đã rời khỏi cùng nam sinh kia.
Nữ chính Đinh Mỹ Trân vô cùng tức giận, nghiến răng nghiến lợi chất vấn: “Tại sao không nhắc nhở tôi là bên cạnh có người?”
" "1
“Cô Đinh, chúng tôi đang tập trung trang điểm cho cô nên không biết đến sự có mặt của anh ấy.
Lễ khai máy dự kiến diễn ra vào chín giờ mười tám phút sáng.
“Cô Đinh... Bây giờ trang điểm mắt được chưa ạ?” Thợ trang điểm hỏi một cách yếu ớt.
Trong lòng cô ta đang kìm nén cơn tức giận: “Làm đi! Trang điểm nhạt một chút, phải vẽ cho ra cảm giác như đóa phù dung mới hé ấy”
Tập đoàn Kinh Thị, phòng làm việc của tổng giám đốc nằm ở tầng 22 của tòa nhà, không gian trong phòng rộng tới ba trăm mét vuông, tông màu chủ đạo là màu xám nhạt, phong cách bài trí thời thượng đơn giản mà lộng lẫy.
Mạc Tử Văn mặc vest, đi giày da đi vào phòng: “Tổng giám đốc Kinh, anh thật sự không đến lễ khai máy phim “Tình yêu ở vịnh Tử Kim” sao? Đạo diễn đã gọi tới ba cuộc rồi, ông ấy nói rằng khi đầu tư anh đã đồng ý chắc chắn sẽ đến
“Không đi” Giọng điệu của Kinh Tử Sâm rất kiên quyết, anh ngồi trên ghế, ngón tay gõ trên bàn phím.
Mạc Tử Văn cũng biết là bởi vì Trương Quân Hạo.
Nhưng chuyện mà tổng giám đốc đã đồng ý với người ta thì chưa bao giờ thất hứa.
Sau khi Mạc Tử Văn cầm tài liệu đi khỏi, Kinh Tử Sâm đóng máy tính lại.
Anh tựa lưng vào ghế, phát hiện tinh thần mình thấp thỏm không yên.
Cũng không thể tập trung làm việc, rốt cuộc Lê Mạn Nhu đã đi đâu?
Cô dậy và rời đi từ rất sớm, biến mất cả một ngày mà cả đêm chưa về.
Anh không nhịn được cầm điện thoại lên gọi về nhà, người nhấc máy là quản gia Thẩm. Ông ấy nói với Kinh Tử Sâm rằng mợ chủ vẫn chưa về, điện thoại cũng mãi không liên lạc được.
“Được rồi, tôi biết rồi. Anh cúp máy.
Kinh Tử Sâm thực sự không thể hiểu nổi, một người lớn sống sờ sờ đột nhiên biến mất không dấu vết như vậy sao? Liệu cô có gặp phải nguy hiểm gì không?
Khó khăn lắm mới đợi được đến buổi chiều.
Phòng làm việc của phó tổng giám đốc ở bên cạnh, hàng chục móc quần áo xếp hàng dài, mỗi dãy đều treo đầy trang phục thời trang mẫu mới nhất của các thương hiệu lớn, phòng thiết kế của tập đoàn Kinh Thị luôn rất xuất sắc, là bởi vì phó tổng giám đốc luôn theo dõi sát sao ngọn cờ thời trang.
Ngọc Tịnh Thi rất buồn bực: “Uyển Đình, trạng thái của tổng giám đốc Kinh hôm nay có phải rất khác thường không? Sao tôi lại cảm thấy... anh ấy như mất hồn mất vía vậy?” “Vậy sao?” Tô Uyển Đình vừa sắp xếp tài liệu vừa trả lời: “Tôi không để ý, không phải lúc nào anh ấy cũng nghiêm túc như vậy à? Không nói cười tùy tiện, người lạ chớ tới gần.
Nhưng chỉ có Ngọc Tịnh Thi biết, không phải là anh không cho người lạ tới gần mà là không thèm quan tâm.
Ban nãy kết thúc cuộc họp, Ngọc Tịnh Thi gặp Kinh Tử Sâm, cô ta nhận ra tâm trạng của anh không được tốt.
Trong phòng làm việc tổng giám đốc ban cạnh, Kinh Tử Sâm đứng khoanh tay trước cửa sổ, ngắm nhìn phong cảnh ở phía xa.
Anh chợt nghĩ đến một khả năng, sau đó cầm điện thoại lên gọi vào số cá nhân của Lạc Vân.
Lúc này, Lạc Vân đang bận rộn trong bếp, nhìn thấy dãy số hiển thị trên màn hình, cô ta kinh ngạc đến ngây người!
Trời ơi! Cậu Kinh lại chủ động gọi điện cho cô ta?
Lạc Vân trả lời thành thật: “Mợ chủ không có ở đây, nhưng mà cậu chủ ơi, tôi có một tin tốt muốn báo với cậu, bác sĩ Thẩm đã đưa thầy của anh ta đến rồi, là một dược sĩ nổi tiếng, hai người họ đang ở vịnh Minh Hà, bà chủ đã đồng ý tiếp nhận chữa trị rồi!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất