Lúc nãy ở tầng một, Kinh Tế Ngọc đã đọc hết tài liệu về Nhan Khả. Đây là một dược sĩ rất tài ba, nhưng tuổi tác lại trẻ như vậy... Người ta không thể không nghi ngờ năng lực của cô được. 

Ánh mắt bà ta trở nên tối sầm. Nếu người phụ nữ này cố tình đến đây lừa bà ta thì bà ta sẽ khiến cô chết không yên thân! 

Hai chữ Nhan Khả đã một lần nữa thắp lên ngọn lửa hy vọng trong trái tim bà ta. 

Lúc này, màn đêm đã buông xuống, tập đoàn Kinh Thị lấp lánh ánh đèn, các nhân viên lần lượt tan ca. 

Vì bị một vài việc ở công ty trì hoãn nên hôm nay Kinh Tử Sâm về khá muộn. 

Chiếc xe Lamborghini dừng trong vịnh Phỉ Thúy. 

Tài xế mở cửa xe cho anh. Dưới màn đêm tối mịt, Kinh Tử Sâm trong áo măng tô kiểu Anh sẫm màu hoàn toàn bằng thủ công sải đôi chân dài xuống xe. Anh bước về phía phòng khách, toát lên khí chất nổi bật bẩm sinh. 

“Chào cậu Kinh” Quản gia Thẩm đứng ở cửa chào hỏi với anh, nhận áo măng tô từ tay anh. 

Kinh Tử Sâm lên lầu, nhưng chưa được bao lâu đã đi xuống lại. 

Quản gia hết sức nghi hoặc, Kinh Tử Sâm mở miệng hỏi: “Mợ chủ chưa về sao?” 

Quản gia lắc đầu. 

Kinh Tử Sâm hỏi tiếp: “Cả ngày này có về không?” 

“Không ạ” 

Lạ thật, cô dậy sửa soạn rồi ra ngoài từ rất sớm mà đến giờ vẫn chưa về, rốt cuộc cô đang làm gì vậy? 

Kinh Tử Sâm không bộc lộ sự sốt ruột của mình trước mặt quản gia mà leo cầu thang lên lại. 

Sau khi vào phòng làm việc, anh lấy điện thoại ra gọi cho cô. 

Không ngờ cô đã tắt máy. 

Cô đi đâu vậy? Kinh Tử Sâm là chồng mà lại không biết gì. 

Anh đi tiêm dịch dinh dưỡng, tắm nước ấm, dù có vắt óc đến đâu cũng không biết liệu có phải mình đã làm gì khiến cô khó chịu không. 

Lúc đi khỏi nhà, trông cô không giận dữ gì mà? 

Tắm xong đi ra, anh vào phòng làm việc đọc sách, thỉnh thoảng cứ ngóng trông ra ngoài cửa sổ mãi nhưng vẫn không thấy Lê Mạn Nhu về. 

Chắc tối nay cô không về rồi nhỉ? 

Kinh Tử Sâm hơi rầu rĩ, tâm trạng đi xuống thấy rõ. Anh nằm một mình trên giường, suy nghĩ miên man. 

Hình bóng cô cứ mãi hiện diện trước mắt anh. 

Suốt buổi tối hôm ấy, anh bị mất ngủ, nhưng bản thân anh lại không chịu thừa nhận điều đó. 

Đối với Thẩm Tư Trung và Lê Mạn Nhu đang ở vịnh Minh Hà, đây cũng là một đêm thức trắng. Hai người liên tục làm việc ở cường độ cao trong phòng nghiên cứu thuốc, phối hợp với nhau hết sức ăn ý. 

Để tiết kiệm thời gian, họ phải mau chóng chế ra lọ thuốc đầu tiên. Bởi vì lọ thuốc thứ hai phải bôi cách lần trước đó ba ngày. 

Bình minh đến, ánh ban mai rực rỡ chiếu vào cửa sổ. Một buổi sáng đầy yên bình và đẹp đẽ. 

Lọ thuốc đầu tiên đã chế ra thành công! 

Hai người vui mừng nhìn lọ thuốc nhỏ mà mình phải vất vả lắm mới nghiên cứu ra. Lúc này Lê Mạn Nhu vẫn đang đeo mặt nạ, cô cũng thở phào nhẹ nhõm. 

“Cần thí nghiệm trước không?” Thẩm Tư Trung cẩn thận hỏi. 

“Không có thời gian, phải cược thôi.” Giọng cô trầm thấp: “Da bà ấy đã ra nông nỗi đó rồi, còn tệ đi được đến đâu nữa?” 

Cũng đúng, có tệ hơn thì cũng không đến nỗi nào. 

Nhan Khả dán nhãn lên lọ thuốc: “Đây chỉ là thuốc bôi trơn, vốn không có hiệu quả vượt trội trong chữa trị nhưng thiếu nó lại không được. Cậu xuống xem bà ấy dậy chưa, cầm đi bôi cho bà ấy đi. Nhớ canh giờ đấy. 

“Sư phụ, chị nên ngủ một lát đi. Thức cả đêm rồi, hại cho sức khỏe lắm” Thẩm Tư Trung nhận lọ thuốc: “Còn lại cứ giao cho tôi” 

“Tôi dọn dẹp đã. Cô không hề buồn ngủ chút nào: “Cậu đi đi, xong rồi đi nghỉ ngơi luôn. 

“Được” 

Hôm nay là một ngày mới. 

Giới giải trí đón chào tin vui đáng để mong chờ. 

Lễ khai máy của bộ phim Tình yêu ở vịnh Tử Kim tại một khách sạn đã thu hút nhiều cánh báo chí cũng như người cùng ngành. Ảnh tạo hình của ai cũng hoàn hảo, không chút tì vết, ngay cả vai phụ cũng có nhan sắc xuất chúng. 

Dàn diễn viên cũng thức dậy để có mặt tại khách sạn từ rất sớm. Stylist, thợ trang điểm thì đã sẵn sàng. 

Khu vườn phía sau khách sạn có một bãi cỏ mênh mông, tắm mình dưới ánh mặt trời ấm áp. 

Đinh Mỹ Trân nhắm mắt ngồi trên ghế dựa. Lối ăn mặc của cô ta hết sức thời trang, hai thợ trang điểm đứng ở hai bên phục vụ cho cô ta. Động tác của họ rất khẽ, sợ quấy rầy cô ta. 

“Cô Đinh, cô ngồi dậy, mở mắt được không?” Một thợ trang điểm nữ nhắc nhở: “Chúng tôi sẽ trang điểm mắt cho cô. 

eyJpdiI6IjFkWTZxbzFxMm5pQ1wvdXdyVWpyc1wvdz09IiwidmFsdWUiOiJcLzdEZ1U0NjhqbW5rVzNQT3djN0d2N2g1Mjlvb2pZTGJPMHZLMUhhSE5jT0RyOFYyNm9lYTVHMkNlSEVLTFVibTJWK01pOFV5Q2VMRUhNZnlTMXhXQUN3YU84MFNTUHpIY2lkTk12MXlWb3ZGeVwvaXlyRG1iR3BJVkhKWmJvR1ZzUE9OZmlSK01ZdzZ1MmNtR3RcL3liV0NQZ0ZuZ1dlb2Nkb3lPSGJVK1V3K3hqR3FtZGN4OGRIYkV1OEk0SXl3aHJFbHBjMEdnR1l2TXZGSjdFV0Fnb0dETzNmaW9lamlPOEEwalJUdHNUbUUxbG03cEFyS1MrSEJpS05mTXJFN2FjSGZFblhoR3FQbzNRYWxTUlpGOG9PZGVtdlJRSndPM3dEUWp1dlFuZXJNND0iLCJtYWMiOiI4NDg4NmNkZmQ5NjU0OWNkNDBkODg3MDlmNjgyZGU1ZWQyM2JmYzc4NmFkNzUxYmU2ODgxMzdkZDE1MWM0NzBjIn0=
eyJpdiI6InVFVG1NSkdhXC9aWUFZYWk5VHY0aEpBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlNWamZSVG0rUGdVNVBKbUk4Z1JtdzBoVXVDRFFFUXI2eHhacHB3Slo0VUlHangwUXhCdEJobzR1VWIrT2N5bUFSWWY4UTByZDFod2RzNzdCR1ZZbnR1ejMrWjZUR0ZvQ2hRK3BTczk4Q2JNbndPXC9nWkhwMHowdkNiZk1jZnFtT2VxTUdjVG5cL1JqQlhmMDlpMzhSUlNqSUthSG1wZnByZzhidVRNSTVpRzJrUCtQazlESldwTXplSjRLUDJweVArME5cL28xNGRGWmVKTWhiM09RM1dCZ0c1QmI1RlRHRHp2bE5VZVlmZmh0dDhJVlhOTjRJOHFUcEZpR3B2eWlobm9TbkhDWVRDa0RHVzBKZ2Uwekx4ek9nPT0iLCJtYWMiOiJjMmQ0NmZlYWZmZDAzYzk5ZmU0ZTlkODgwNmU5NmY1YTgwZDYwNDVmOTczOGNiZTQ2MmM3ZjhhNGE2NDRkZTczIn0=

 

Ads
';
Advertisement
x