Ở tầng trên, Nhan Khả thầm nghĩ: Thằng nhóc này cũng biết diễn đấy chứ, giống hệt mẹ nó! 

Nhưng cô không dừng bước hay ngoái nhìn. Thẩm Tư Trung lặng lẽ liếc sang, quan sát cô. 

“Mẹ ơi, bà nội thương chúng con lắm ạ, con và Bảo Ngọc ở đây cũng quen rồi” Minh Triết cười khúc khích rõ to: “Mẹ đừng lo nữa. Con chỉ hơi nhớ ba thôi, mẹ ở nhà phải chăm sóc ba đó! Phải nấu canh cho ba nhiều vào, ông ấy chỉ được ăn đồ ăn mẹ làm thôi!” 

Nhan Khả buồn cười hết sức nhưng phải nhịn. Thằng nhóc này thông minh quá, còn bảo vệ họ luôn này! 

Sau khi lên lầu, Thẩm Tư Trung dang tay ra: “Tôi không dạy nó thế đâu đấy” 

Mười phút sau. 

Kinh Tế Ngọc ở dưới bếp chuẩn bị bữa tối cho bọn trẻ, hai đầu bếp cao cấp nghiêm túc lắng nghe. 

“Tôi muốn khác món tối hôm qua, nhưng phải phù hợp với khẩu vị của bọn trẻ” Bà ta rất chú trọng bữa ăn của cháu mình: “Đã đến lúc các cậu thể hiện tài năng của mình rồi. 

“Rõ, thưa bà chủ” 

Sau chuyện tối hôm qua, đầu bếp dành cả một ngày để nghĩ bữa tối cho cậu chủ nhỏ và công chúa nhỏ. 

“Bà chủ, bác sĩ Thẩm và bác sĩ Nhan xuống rồi, họ muốn nói chuyện với bà. Lạc Vân đi tới, ôn tồn báo cáo. 

Kinh Tố Ngọc ung dung xem thực đơn, hờ hững hởi: “Tôi đã bảo ngày mai mới tính là ngày đầu rồi mà? Sao gấp thế?” 

“.” Lạc Vân không biết nên trả lời thế nào, bà chủ đang thử thách họ ư? 

Chữa trị sớm không phải tốt hơn sao? 

Nhưng Lạc Vân không dám thúc giục bà ta, sợ bà ta không chịu đi nên cứ đứng ở đằng sau mãi. 

Kinh Tế Ngọc đặt thực đơn xuống, liếc cô ta: “Thật là 

“..” Lạc Vân cụp mắt. 

Kinh Tế Ngọc rời khỏi đây: “Được, tôi sẽ đi gặp họ. Cho thêm một ngày chắc cũng không nghiên cứu được gì đâu nhỉ?” 

Lạc Vân theo sau bà ta, cảm thấy có lẽ suy nghĩ của bà ta đã khác rồi. 

Chẳng biết Kinh Tế Ngọc muốn làm con trai yên tâm hay gì nữa, nói chung bà ta không quá mặn mòi với việc điều trị. 

Có lẽ vì những năm qua đã quen với nỗi thất vọng rồi. 

Trong phòng khách sang trọng, Kinh Tế Ngọc ngồi vào ghế sô pha: “Hai người ngồi đi. 

Người giúp việc mang trà đến rồi lùi về sau, Lạc Vân cũng tránh mặt. 

“Bà Kinh, tôi có thể xem tay phải của bà được không?” Với giọng nói ôn hòa, Nhan Khả đi thẳng vào vấn đề: “Tôi nhất định sẽ giúp tay phải của bà bước đầu hồi phục trong mười ngày này.” 

Chà! Mạnh miệng đấy! 

Kinh Tế Ngọc đanh mặt. Đây là lần đầu tiên bà lột găng tay trước mặt hai người này, điều đó cần dũng khí lớn nhường nào? 

Khi mu bàn tay phải bị phỏng của bà ta lộ trong không khí, lọt vào mắt hai cô trò. 

Cho dù họ đã chuẩn bị tinh thần thì vẫn thầm bàng hoàng. 

Tình trạng vết bỏng nghiêm trọng hơn họ nghĩ 

Phần da bị phỏng nặng đã hoại tử, thậm chí vài chỗ còn ăn sâu xuống cơ và xương. 

Toàn bộ vùng bàn tay đã biến thành màu nâu, trông vô cùng đáng sợ. Nó đã mất hẳn màu sắc vốn có của da, đúng nghĩa đóng vai cương thi cũng không cần hóa trang. 

“Xem đủ chưa?” Giọng điệu Kinh Tế Ngọc vẫn rất lạnh lùng. 

Ngay lúc bà ta định đeo găng vào, Nhan Khả lại cầm bàn tay phải của bà ta! 

Cái chạm ấy làm ngón tay Kinh Tế Ngọc khẽ giật, một tia lạnh lẽo xẹt qua trong mắt! 

Nhan Khả thầm đánh giá, da của bà ta đã mất cảm giác, cho dù xẻo một miếng thì cũng không thấy đau. 

“Nếu không làm được thì hai người có thể rút lui từ bây giờ.Kinh Tế Ngọc sợ nhất là cảm giác gửi gắm thật nhiều hy vọng để rồi nhận lại nỗi thất vọng còn kinh khủng hơn thế. 

Nhan Khả nghĩ ngợi: “Tôi sẽ không rút lui” Đồng thời, cô ngước nhìn bà ta: “Bà có thể đeo găng vào được rồi” Dường như cô đã xác định được cách chữa trị. 

Sau đó, cô quay sang nhìn Thẩm Tư Trung: "Chúng ta lên thôi.” Hai người đứng dậy, củi người chào với bà ta rồi xoay người lên lầu. 

Kinh Tế Ngọc dõi theo bóng lưng họ, không mảy may nghi ngờ cô chính là Lê Mạn Nhu. 

Trên lầu, hai cô trò vào phòng nghiên cứu thuốc. 

Hai người mặc áo blouse vào, trao đổi với nhau bằng một số thuật ngữ trong ngành. 

Hai tiếng sau, quá trình nghiên cứu thuốc vẫn đang tiếp tục. 

eyJpdiI6IjdoditrWGRxMUtQOVNGUmxsVUJPd2c9PSIsInZhbHVlIjoienU3dTRleXFcL2tZNjlYZERETDVjSVh5U1lxcXhvSWhVYzVua0lQZEVWcFNWZW1tWXRcL0lCekVHTTZoazQ5MFR2dmg0NVhNQkM2MERLa3BtSk9TbG5jYU5BY1wvWStuMzE2VXpnemZlSFwvVmIyMjgyaXZQcnJCQnZuZTZseFNWek5OMkErWG45VDBkZU1cLzR3VWYxYXdEYk4rV0t1OEZtak9FWkM4YmIreDBZdnd1SGFKS0JtN2N1UHJCTWt4dElVT1lLQitIOHJPTW9aZkVOKytvS3BTUFZEb0x4NUM2NGJpTUd5U3FyaFFmSU5FbFlNRjRcL1B5Qm41Z1hDZlpHRzZBeVRoN1dBdWZvOUtkdzlEU0FXWG9WaEZUXC9NQklqZ1pMa2pocDRFYVE2WWtHNEs2WGl4VzI4SlM5TUlZWnVIMXBaTENYNWd3VXg0bm13a1g3Y3p2aUFoYjc5UlJYK091dmdXaGNUbHpWOUY1bz0iLCJtYWMiOiI2NDAwYjRhOTA4NDM5YjBiOTQwYmYwNjliZTY5MWFhZDM5MTQxOGNkZDdjYjllZjJmYTNiZjQyNTRiNzEyMGQ3In0=
eyJpdiI6ImN2RlwvK21tSjlPcU5pcjBuU0xDV0FBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkljMWptNDVxdEVIT1BYNnlUQkVtTjlwcE5mMnM3UGp2ZGRHcjREZ3h0YzVwN2ZIcFZKYTl0RnRQMTYrVksraHN5RGw4OFlcL01vbGpZT1JRMGN6QmNQV29YRkpnbGI4ZUJrRlo3WUlwc1I3a0phRjZWSEgrelgrbm1OU1kwTHNGN0xPbUt4bkk1ZDQ1RVBuakUxdm5iekxpcWxNSTVnTmhFanMrd3RaZzhCSmpRQU9PT2Q3aHVLaWtvN0hFdHp6NHhzcFEzalwvbVhad3hpZUFDWlwvS0tvK2crVHBldXA1WnNMYTdORnBpWHJ5OVozTk1BVTRZOHcyUmQ1bGZ6QnFhZDlKTDlkTmRFT2JuQ2cxYmFcL2JMbjBqRTRwVnhNSkxVQkNEdEdSYUNpVDdKRXN6b1plZ1dxdkJsVk1uNzB0UEhjWVJmNkVkN0JkOWRZbHFCNml5bjJPREdkcTdCV0I3czVUZFwvQ2U2Sk0rbmhrZHBHMmFVZVZSQkJmMzZVaVowSnhZb1dFSlpiRWN2b2ZERVJyZUxvOXpQdUJ0RkFHVFFkNHl4bnA2S3FuZGd3akhhVlgrTlNHeXBraCs3dU5QRDl0czkxZFU1QTJHVVpCV3puS25taWd6bytSakxXYk5kRHlnTjBHeFZZK2pWRzA9IiwibWFjIjoiOTA2MTgwZWQ2Y2NkODViMTQ4YzVjMjhkZTJlN2Q5Yjc0YWI0MTE5Y2I2NzEyZTM0OGMyNDg1MWI5NDBhZDIwZCJ9

Quanh thân toát lên khí thế có chút đáng sợ.

Ads
';
Advertisement
x