Kinh Tế Ngọc bước ra khỏi phòng khách MÀ không quay đầu lại. 

Lê Mạn Nhu sải bước đuổi theo, nhưng lại bị Kinh Tử Sâm nắm chặt tay lại, khiến cô dừng bước. 

Anh lo lắng cho cô. 

“Không sao đâu.” Cô nhìn về phía anh, ánh mắt tối như sương mù trong đêm, nụ cười trang nhã: “Giữa ban ngày ban mặt, anh còn sợ tôi bị ăn thịt hả?” 

Nói dứt lời, cô nhẹ nhàng phủi tay anh ra. 

Lê Mạn Nhu đi ra khỏi phòng khách, một trận gió nhẹ thổi tới mang theo hương hoa, những đám mây trắng lượn lờ trên bầu trời xanh thẳm, rõ ràng cuộc sống tươi đẹp như thế, vậy mà Kinh Tố Ngọc lại tự mua dây buộc mình. 

Kinh Tử Sâm dẫn theo bọn trẻ vào sân chơi trò chơi, nhưng thật ra anh đang im lặng theo dõi diễn biến. 

Trong sân vịnh Minh Hà, một vài con đường lát đá cuội vô cùng nổi bật trên bãi cỏ, cuối cùng dẫn đến một bậc thang tam cấp. Trên bậc thang là sàn nhà lát bằng gỗ đàn, hoa đằng quấn quanh bốn phía, một vài chậu hoa quý báu được cắt tỉa ngay ngắn, bàn trà trà, ghế sopha, đầy đủ mọi thứ. 

Kinh Tố Ngọc cứ thế ngồi xuống, dưới ánh mặt trời, bà ta bọc thật kín, còn đội một chiếc mũ rộng vành được thiết kế riêng. 

Lê Mạn Nhu đứng ở đối diện bàn trà, ung dung đánh giá bà ta. 

“Ngồi đi!” Kinh Tố Ngọc vốn chẳng định để ý đến cô, nhưng bị vướng chiếc mũ, nếu không ngẩng đầu lên sẽ không nhìn rõ Lê Mạn Nhu. 

Lê Mạn Nhu có thể cảm nhận được ý xấu từ bà ta, cô bình tĩnh ngồi xuống. 

“Tôi thích Minh Triết và Bảo Ngọc, nhưng tôi không thích cô!” Kinh Tế Ngọc nói thẳng. 

“Tôi biết. Giọng của cô không cao: “Trước giờ bà vẫn luôn chọn Ngọc Tịnh Thi làm con dâu, nhưng tiếc là cô ta không phải.” 

Kinh Tế Ngọc bỗng lớn tiếng hỏi: “Cô đắc ý lắm nhỉ?!” 

“Chưa tới mức đắc ý, chỉ dạy bà nhận rõ hiện thực thôi” Lê Mạn Nhu cười, nói mà không hề lo lắng: “Chuyện kết hôn là ý của con trai bà. 

Kinh Tố Ngọc rất bất mãn: “Rồi một ngày nào đó Kinh Tử Sâm sẽ biết, hôn nhân không xứng đôi vừa lứa hoàn toàn chỉ là trò cười!” 

Ở cách đó không xa, Kinh Tử Sâm vẫn quan sát và chờ đợi. 

Mặc dù không biết hai người đang nói gì, nhưng anh biết mẹ chẳng có lời gì hay ho. 

Còn Lê Mạn Nhu thì sao? Từ đầu đến cuối cô không kiêu ngạo không tự ti ngồi xuống, cũng không biết đã trả lời thế nào. 

“Chỗ này của tôi không hoan nghênh cô, sau này cô không được phép đến đây!” Kinh Tố Ngọc lười nói nhảm với cô, lạnh lùng liếc mắt nhìn cô. 

Lê Mạn Nhu định nói gì đó, nhưng bà ta hừ lạnh một tiếng, đứng dậy rời đi. 

Đúng là một người phụ nữ kì quái! 

Hôn nhân của mình không trọn vẹn, còn muốn can thiệp vào hôn nhân của con trai mình? 

Có phải có vấn đề không thể? 

Sau khi Kinh Tế Ngọc vào phòng ngủ, Lê Mạn Nhu lên chiếc Lamborghini. Cô ngồi vị trí cạnh cửa sổ, im lặng chờ Kinh Tử Sâm trở về. 

Một lát sau, Kinh Tử Sâm lên xe, tài xế bắt đầu khởi động xe. 

“Mẹ anh nói sau này không muốn gặp tôi” Lê Mạn Nhu lập tức nói cho anh biết: “Ánh mắt anh tệ như vậy sao? Cưới một người phụ nữ khiến bà ta chán ghét đến vậy?” 

“Thái độ này của bà ấy nằm trong dự đoán của tôi” Kinh Tử Sâm nhíu mày, chậm rãi trả lời: “Cuộc sống là của hai người” 

“Vì thế từ nay đừng dẫn tôi đến nữa! Ý tôi là với thân phận mợ Kinh” 

“Vậy chuyện mà cô đồng ý với tôi thì sao?” Kinh Tử Sâm dời mắt nhìn sang: “Không gặp bà ấy thì sao chữa khỏi cho bà ấy được?” 

“Đó là chuyện khác, tôi tự có cách. Cô nhấn mạnh: “Tôi không đi chung với anh, lương y như từ mẫu, huống chi có thể kiếm tận ba nghìn tỷ, ai mà không ham tiền chứ? Cho dù anh muốn nuốt lời cũng không được" 

“Kinh Tử Sâm tôi chưa bao giờ nuốt lời. 

Cô cũng biết anh đang đặt hết hy vọng vào cô. 

Sau khi trở về vịnh Phỉ Thúy, Kinh Tử Sâm lên lầu rồi vào phòng làm việc. 

Còn Lê Mạn Nhu vào phòng trẻ em dọn dẹp đồ chơi, thấy hơi lo lắng cho bọn trẻ, dù sao cảm xúc của Kinh Tế Ngọc cũng không ổn định. 

“Cốc, cốc. 

Có tiếng gõ cửa phòng, cô thu hồi suy nghĩ, ngoái đầu nhìn lại. 

“Mợ chủ, cậu Kinh tìm cô. Thím Chu chuyển lời: “Cậu ấy bảo cô đến phòng làm việc 

Đến phòng làm việc làm gì? 

eyJpdiI6Inc3eGljQjg0dExpV2VOQjdMT3M0V0E9PSIsInZhbHVlIjoiSnNoYXhlaDlaR1wvV09SeGpWUGk5RHBMdWUyRno3XC9OaGhxc0VPN2IzNjQrRjVtdUg4QW9OMTFkTXhIak5yVEhnc1dOWEk3b0c0YjFKNU9TSFRrU3BDWHkrK2tHdGZZSExXblpRd0hYTldzTzltOGpFSENOeGFFMTkzNHhHUXpCWjk1aFVacldJc3hZMHBcL3hUMG1vWkk1NUJGcjN0M0dEXC9CWE91UnhOZUx6eGhcL3lybE9UZjgwODM0Mjk3aEJ1UE93OXJhTXpnNVpObEFzK0wzbjlqUnBcL1plbDk4QmtBQUlmY2RmeXJVM2pLbkdSSytEdUtIb0ZVNjVFU21pdVJGZ3REV2l6U2RDMjRGejBqSTdYb2VoNHk5YTlROEZKdGN2bjFtYXAxSlZwYk09IiwibWFjIjoiM2FlOWUwMGRhM2IxZTQ3MWEwNmQ4NDZjZDhlNjY2NDc5ZGM1ZDI5NTBjNmY4OWI0NjE0YTI0MDY3M2NhNWM1NCJ9
eyJpdiI6IlM4VGxleDc2MHZ3dGxVQXE3ZVR5bHc9PSIsInZhbHVlIjoiQStCNUdQRnpwekRYSjJLWjB4SERYRkRcLzRtTjdtN2V2S0ZKdU80VzJMMncxMitUSU9BdzZUVHlKZnFuQndGZldtZzVpUTUxWjJNa25wS0lUOFJjOVp6TlpaNzFrUTJSblpXVkhXZHFSQ2R5SDNOMWhUTXU5QW5CeEJhZmpZUFdxYjJMSWFyZTY5TjdWUnFaWmwrSFhRb3BjWnE4YUJcL0pHQVRRdHFHUWRjc01sVnNaYkVMck5aVWtGZU5QZElqMDlWalBTMXNjTnp5clwvZWZmdDhvT3E4OVFxQlR5OURLam52SUd5MDd4NWRRdHc4cHNYQ1c4ZEJxeVZnRFU0a1VWUFwvUTNzQ1wvV0FqWmlqVkErSXVRdlJQNzRZb1wvYkNHNjYrTTF5MUxrcHY5dVV5aFdRMTZKckFEMGt0RHFUeTd0UmhDckdZMXpWdlhWQ3BFeG1BcW5jdmZ0ZHFcL09zc0xXRlZqUnFJQW9ZTnB4eklsUUtmUDBHN2FBclV1dnp5cHArWXk2SUNpNjhNRkJQUzZlXC85YWhvellsSFwvR1NMRlBFMmlKTmtSaThCT0VZVXpnRDFsQjlWNDllXC9yRElZbXE3a1wvIiwibWFjIjoiZTVhZWU1N2UyZWMzYTkwZWY1ODE4Mzc0MDljMGQwNjEwZjY0NWY2OWVhYzJlY2JkMTAxZjVjMDQ2MDZhOTQ3NyJ9

Lúc Lê Mạn Nhu rời đi rồi bước về phía phòng làm việc, cô buồn bực vô cùng, anh tìm cô làm gì chứ?

Ads
';
Advertisement
x