Ngọc Tịnh Thi đặt điện thoại xuống, đóng máy tính lại, cô ta bình tĩnh suy nghĩ một lát.
Bây giờ độ nổi tiếng của Trương Quân Hạo cao như vậy, chưa hẳn không phải chuyện tốt, chỉ cần giữa anh ta và Lê Mạn Nhu xảy ra chuyện gì, truyền thông nhất định sẽ theo dõi chặt chẽ, thân phận của mợ Kinh vốn đang rất hot.
Hai người có độ hot cao va chạm nhau, tin tức truyền ra nhất định sẽ bùng nổ đúng không?
Một người kiêu ngạo như Kinh Tử Sâm, sao có thể chấp nhận bị cắm sừng?
Thế là hôm nay tâm trạng của Ngọc Tịnh Thi thay đổi, có Trương Quân Hạo giúp đỡ, cô ta cảm thấy tương lai rất đáng chờ mong!
Còn Kinh Tử Sâm thì đang xử lý công việc như bình thường, đến Mạc Tử Văn còn cảm thấy anh rất kì lạ.
Sau khi tan sở, Kinh Tử Sâm về thẳng nhà.
Lê Mạn Nhu không nhắc lại chuyện Trương Quân Hạo gia nhập giới giải trí.
Thế nhưng cô có thể cảm nhận được Kinh Tử Sâm rất nhạy cảm với chuyện này, cô cũng không tiện khuyên, để tránh gây ra hiểu lầm không cần thiết.
Mọi chuyện cứ giao cho thời gian đi.
Sáng sớm hôm sau.
Sau bữa sáng, thím Chu xách vali của bọn nhỏ bỏ lên xe, bên trong là những đồ dùng cá nhân của bọn nhỏ, hai đứa muốn sang nhà bà nội ở hai ngày. “Cô cũng đi đi.” Kinh Tử Sâm nhìn về phía Lê Mạn Nhu: “Nói không chừng trong đầu sẽ nảy ra phương án điều trị
Cô đã chuẩn bị gì đâu!
Nhưng cô không tiện từ chối, việc đưa bọn trẻ đi cũng là việc nên làm, là một người mẹ, Lê Mạn Nhu đương nhiên lo lắng.
Dù sao cảm xúc của mẹ Kinh Tử Sâm rất không ổn định.
“Mẹ ơi, mẹ đưa bọn con đi đi mà!”
“Đúng đấy mẹ ơi, nhanh đi!”
Lê Mạn Nhu không suy nghĩ nhiều, cô lên xe.
Trong chiếc Lamborghini, Kinh Tử Sâm nhớ tới lời nói của mẹ, không cho phép anh dẫn theo Lê Mạn Nhu.
Nhưng hôm nay anh làm trái lời mẹ, vì anh rất muốn chữa khỏi vết thương của mẹ.
“Minh Triết, Bảo Ngọc, hai đứa đến chỗ bà nội nhất định phải cư xử tùy theo tùy huống đấy nhé!” Lê Mạn Nhu kéo tay bọn trẻ, nhỏ giọng dặn dò: “Miệng phải ngọt một chút, khi tâm trạng bà nội tốt, hai đứa có thể quấn lấy bà, còn khi tâm trạng bà nội không vui, hai đứa phải ngoan không được khiến người khác phiền lòng!”
Khi chiếc Lamborghini dừng ở trước biệt thự vịnh Minh Hà, Kinh Tố Ngọc và Lạc Vân đứng dậy khỏi ghế.
Lạc Vân vui vẻ nói: “Cậu Kinh vẫn rất thương bà, hứa được làm được. Hiếm khi bà chủ có người thích.
Vừa dứt lời, hai người thấy bọn trẻ xuống xe.
Khóe môi Kinh Tố Ngọc lộ ra nụ cười.
Một giây sau, Lê Mạn Nhu cũng bước xuống xe.
Sắc mặt Kinh Tố Ngọc hơi thay đổi, nụ cười tắt ngúm.
Lạc Vân dời mắt sang, bắt gặp trong mắt bà chủ lộ ra tia sắc bén: “Bà chủ... Cô ta vội kéo cánh tay bà ta: “Bà đừng tức giận, có lẽ cô ấy chỉ đưa cậu Minh Triết và cô Bảo Ngọc đến thôi, sẽ lập tức đi ngay.
“Tôi không muốn gặp cô ta!” Kinh Tố Ngọc tức giận: “Kinh Tử Sâm bỏ ngoài tai lời tôi nói!”
Trong sân, Kinh Tử Sâm và Lê Mạn Nhu nắm tay hai đứa nhỏ đi vào phòng khách.
Ở cửa ra vào, quản gia cung kính chào bọn họ: “Chào cậu Kinh, chào cậu Minh Triết, chào cô Bảo Ngọc. Khi ánh mắt nhìn sang Lê Mạn Nhu, ông ta chỉ khách sáo gật đầu, không dám chào mợ chủ.
Bởi vì vịnh Minh Hà không thừa nhận thân phận mợ chủ Kinh của cô.
Lê Mạn Nhu hoàn toàn không xấu hổ một chút nào, cô thản nhiên bước vào phòng khách.
“Mẹ” Giọng nói của Kinh Tử Sâm ôn hòa: “Con đã dẫn bọn trẻ đến rồi, ở chơi cuối tuần với mẹ. Người giúp việc xách vali tiến vào.
“Bà nội ơi!”
Minh Triết và Bảo Ngọc chạy vào và ôm lấy bà ta.
“Bà nội ơi, bọn cháu đến thăm bà nè!”
“Bà nội ơi! Bảo Ngọc nhớ bà lắm!”
Trái tim cứng như đá của Kinh Tế Ngọc bắt đầu dần hòa tan theo từng tiếng bà nội.
Bà ta cụp mắt xuống nhìn bọn trẻ, nắm chặt lấy vai chúng, mấy ngày không gặp đã cao hơn rồi.
Nhưng sự chú ý của bà ta vẫn đặt trên người Lê Mạn Nhu.
Kinh Tố Ngọc khẽ gỡ tay bọn nhỏ ra: “Để dì Lạc Vân dẫn các cháu đi chơi trước nhé.”
Lê Mạn Nhu có thể cảm nhận được nét mặt tràn đầy chán ghét của bà ta. Cô thầm cười trong lòng, nhưng nét mặt lại rất bình tĩnh.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất