Bầu không khí trong phòng sách không tầm thường, nghiêm trang đến mức khiến cho người ta không thở nổi. 

Mặc dù Kinh Tử Sâm vẫn trẻ tuổi nhưng cảm giác uy nghiêm này còn mạnh hơn cả ông già tám mươi tuổi. 

Anh ngồi trước bàn sách, ánh mắt thâm sâu nhìn vào cô. 

Lê Mạn Nhu đi về phía anh. 

Anh đưa bản thỏa thuận tới: “Cô đọc thử đi. 

Lê Mạn Nhu dừng chân, giơ tay nhận lấy, nội dung của thỏa thuận đơn giản rõ ràng, cô đọc hết từ đầu đến cuối một lượt. 

“Nếu cô cảm thấy không có vấn đề gì thì ký tên vào, số tiền ba nghìn tỷ không thiếu đồng nào.” Giọng nói của Kinh Tử Sâm trầm thấp. 

Lê Mạn Nhu không suy nghĩ thêm nữa, bởi vì dược sĩ nổi tiếng Nhan Khả xứng đáng với cái giá này. 

Số tiền ba nghìn tỷ đủ để chứng minh sự tin tưởng của anh đối với cô. 

“Đưa bút cho tôi. Cô vươn tay ra. 

Kinh Tử Sâm đưa cho cô chiếc bút máy. 

Lê Mạn Nhu nhận lấy, ký tên của mình bên cạnh con dấu tư nhân của Kinh Tử Sâm, bản thỏa thuận này chính thức có hiệu lực. 

“Mẹ tôi không thích cô” Anh hỏi thẳng thừng: “Cô sẽ tiếp cận bà ấy như thế nào?” 

“Đương nhiên tôi có cách của tôi” 

Kinh Tử Sâm không hỏi thêm nữa, lựa chọn tin tưởng cô. 

Lê Mạn Nhu thấy anh đứng dậy rời khỏi phòng sách. Tâm trạng của cô khá nặng nề, mặc dù không muốn anh thất vọng, nhưng chuyện này không hề dễ dàng chút nào. 

Kinh Tử Sâm vào phòng tắm tắm rửa. 

Anh nghĩ tới việc Trương Quân Hạo tiến quân vào giới giải trí, trên bản tin ngập tràn hình ảnh của anh ta. Hơi thở của Kinh Tử Sâm trở nên lạnh lẽo, anh muốn xem thử cái tên này có thể bày ra trò mèo gì. 

Vịnh Minh Hà. 

Bữa ăn tối hôm nay là bữa thịnh soạn nhất từ trước tới giờ, Kinh Tế Ngọc không hỏi thăm xem bọn nhỏ muốn ăn gì mà đã ra lệnh luôn cho đầu bếp cao cấp làm những món ăn xa hoa và ngon lành nhất. 

Lạc Vân nhìn bàn ăn ngập tràn mỹ vị thì vừa mừng vừa giật mình, trong biệt thự đã lâu lắm rồi không tổ chức long trọng như vậy. 

Gan ngỗng, bào ngư, tôm hùm phỉ thúy, thịt viên, thịt Đông Pha, canh sơn trên... 

Một bàn thức ăn này ít nhất phải đáng giá cả tỷ đồng đấy chứ? 

Bà chủ chắc hẳn rất yêu quý anh em sinh đôi này. 

Bọn nhỏ ăn uống vui vẻ, vừa ăn vừa trò chuyện, vẻ mặt tươi cười, miệng dính đầy dầu mỡ. 

Lạc Vân nhìn thấy nét cười trên mặt bà chủ thì không hề tức giận chút nào. Nếu là bình thường, ăn cơm ở nhà họ Kinh không thể phát ra bất kỳ tiếng động nào hết. 

Hôm nay bà chủ còn ngồi ở đối diện, tự mình gắp thức ăn cho hai đứa trẻ: “Thích thì ăn nhiều thêm đi, không cần khách sáo, cứ coi nơi đây như nhà mình nhé” 

“Cảm ơn bà nội a 

“Bà nội, bà cũng ăn đi ạ.” 

Giọng nói dễ nghe của bọn nhỏ giống như chuông bạc, khung cảnh cực kỳ ấm áp. 

Lạc Vân lộ ra nụ cười thật lòng, đã rất lâu rồi cô ta không thấy bà chủ vui vẻ như vậy. 

Buổi tối. 

Tại quán bar nổi tiếng nào đó. 

Âm nhạc sống động, ánh đèn không ngừng chớp nháy, rượu ngon thơm ngát, những cô gái trẻ tuổi múa cột trên sàn nhảy... 

Bầu không khí huyên náo báo hiệu cuộc sống về đêm đã bắt đầu. 

Hôm nay Trương Quân Hạo làm chủ mời tất cả các thành viên trước đây ở câu lạc bộ, hơn ba mươi người tụ tập ở chỗ này vui chơi. 

“Đại ca, anh nổi tiếng rồi” Thành viên A đặt tay lên vai anh ta, vừa lắc lư ly rượu đỏ vừa nhún nhảy: “Sau này trong giới giải trí nhất định anh sẽ đánh đâu thắng đó, trở thành diễn viên nam hàng đầu. 

“Biến đi biến đi, nói cái gì vậy? Đại ca của chúng ta hiện giờ đã được hưởng đãi ngộ của diễn viên hàng đầu rồi, không thấy số người hâm mộ trên facebook hay sao? Tăng lên hàng trăm triệu lượt người luôn. Tất cả đều là độ nổi tiếng, là tiền đấy” 

“Đại ca, poster tuyên truyền không hề photoshop chút nào, đẹp trai y hệt người thật. Em đã xem nhiều lần lắm rồi” 

“Đại ca, em thấy anh và Đinh Mỹ Trân xứng đôi lắm, anh có muốn cưa đổ cô ta không?” 

“Chỉ cần đại ca của chúng ta muốn thì không có người phụ nữ nào không chiếm được cả. Ha ha ha, có đúng không?” 

eyJpdiI6Ino0Q1FPU1IzQkI0TjhZTW03TEl4M1E9PSIsInZhbHVlIjoiYlNIZzZXSURpdnA2WitLSGxZN3hwTXlvNjY2dWUxVnViZXdJK2FzMDM3aURvRnRwelFwTkNNSmlEM3Q0d3JHTXZ4ZWl3Um54NVRITDlNeDZjdU83XC8rbXlPT2Q2WXY3Q1B0QmZQUXJBeGJMQ0x4UWdPVHRscTQrd2dpTHoyRnRnNDZOM2VPcUlsTmVkSlRBaU9tVFBXM25JT3RjcUMyVUlYY0s1RGlkeDBpUVd4a1d6UWliakpJeUhSXC82SWtadEhFdlplNHZIS0RcL240TTY5dEFhbmtucVZJXC95b1gxRnZGTnFVMDdGYUE2cjBoVEU0amJVUDcydkNwN2tlbTZRcUMxR3lvNjV1XC9ydlB2ZGI2TnV5K1hvd2c3ckNKTmVMMkRvUk5Na1QrUGtwcW1LNGROVTJcLzhGc2pyZGJLWXI2RVwvc0o0QW5EZlFhQis2QWRFUWdGUmpOcExDR2s5UGprYW1BdndsbTZINWVrclZIems3alkremM5dlFVRTRxd29qMlJZQzZUaWFFbSs1NCtUY1JLOUZNeEFGNnFNc01Jc2FyVmJwXC9vQmlKUlp3eDlDZFRrMzRFeWNjY0dZWkc4U25QNGtcL01maDFiTDhRWE5EQTA3TTllSENQZmIrVStwMzVNUHhSZkRqZ3ZcL2JXdEF1bVFabmlCWWhPWlQ4SmJmRGZ3SSs1TG5pems4cFVTSm1LUkxqXC9MeFwvZytvRHh1RllkSGdSUE5JVmxOdXBydG5tWU0rUGdzTFpvd2ExUTNjUkUzVThKc2IzTkhuTWdtRld0MUEyRTZlUXE4dHRIS1psSjhZWGEzd01mVWozZGZRcVlLNlVxNU5obVJ3alR4SzdreCIsIm1hYyI6IjdlNWU4NWM0MDA1MTRhMGIxYzdmNDlmMjkyYTkxNjQ0M2IyNjljNjU4YzNjYzFhNGE1ZTFkY2Y2ODkyMTcwN2MifQ==
eyJpdiI6IkF5UlFreDFrZXcyZkdDeG4xWjljcUE9PSIsInZhbHVlIjoiWG12Q0pSN0tIaXRsVDViOWtidWxmSGxCZ1hCWTlsYXdFNk9hYkVzdjNVVnlNU05pRWpnVngzUU4wbm9UWkxvZTNnNFJwQXl0UjZHSTlcL25PeTVHdWVlR1paN29ObWQzVlFwNHFqNEFRTTEwSGV2UXZwSkJcL3hCTSt4YUtvWThkM1ZtTWZDYlFKQURnankwVVZNSDZYeW8wYVo1WllnUVN5dkxDMThGaDFGNkFJdlRiZk42QjRERnBlUTVlY0NaRjhJR1AyUUs4eDVXdjU1dHBuT3QzZnUzTHk5TDFsbFNBN3pOZ1E5ckZsNmVkYVBLUk93Nnp1aFh0MXZHcjN3M3g3IiwibWFjIjoiMzA2ODk0MWVlZWU0MjU4Zjk2M2U5NDE4OGQzZmQwYWJjOGRmNDJhOTlmODUxZGM4MzU0MjI2ZGMwZTA3OGViNyJ9

Trương Quân Hạo đưa mắt nhìn sang, một cô gái tóc vàng mặc áo hở rốn đang tủi thân đứng đó.

Ads
';
Advertisement
x