Sân thượng rất mát mẻ, những ánh đèn lấp lánh quấn quanh lan can bằng sắt được chạm rỗng, có trang trí thêm chậu cây ở các góc trông rất thanh mát.
Tối nay bầu trời lấp lánh muôn ngàn vì sao, đẹp đến nao lòng, gió đêm thổi tới còn mang theo cả hương tường vi thoang thoảng.
“Hôm nay tôi đã phân tích lại những điểm mấu chốt trong hồ sơ bệnh án. Lê Mạn Nhu đứng ở góc độ là một bác sĩ, giọng đều đều: “Phẫu thuật ghép da cho những vết sẹo cũ sẽ khiến bệnh nhân đau đớn, hiệu quả từ laser thì chỉ ở mức bình thường”
Quản gia đưa nước trà cùng đĩa trái cây đến, Lê Mạn Nhu và Kinh Tử Sâm ngồi cách nhau một chiếc bàn.
“Vì vậy cô có phương án nào tối ưu nhất không?” Kinh Tử Sâm nâng cốc trà lên rồi cẩn thận thưởng thức: “Cô chữa khỏi vết thương của mẹ tôi, tôi sẽ cho cô ba nghìn tỷ” Lê Mạn Nhu không thích cách nói chuyện của anh: “Có tiền thì giỏi lắm à?”
“Tôi không có ý đó.” Kinh Tử Sâm rất chân thành: “Tôi đã cho cô vị trí mợ Kinh, ngoài tiền ra, tôi không biết mình còn có thể cho cô thứ gì nữa.
“Chuyện thù lao để sau này bàn tới, anh chỉ cần nhớ lời hôm nay anh nói thôi. Lê Mạn Nhu nhìn ghi chép của mình: “Anh nói mẹ anh quấn mình kín mít quanh năm suốt tháng, không để vết thương lộ ra ngoài, dù mẹ anh ở trong chính căn biệt thự của mình”
“Đúng vậy”
“Chắc chắn bà ta đã tự ti lắm. Cô nói: “Vì vậy rất khó thuyết phục bà ta cho người khác xem vết thương trên người mình”
“Ừ.”
“Cho nên tôi cần giải quyết vấn đề đầu tiên đó là khiến bà ta tin tôi.” Ánh mắt cô sâu xa, chầm chậm nói tiếp: “Mà sự tin tưởng này rất khó, bởi vì bà ta từng trị liệu rồi nên rất thất vọng với các bác sĩ”
Trong tài liệu viết rõ ràng, mười một bác sĩ nổi tiếng đã từng trị liệu cho bà ta nhưng đều không có kết quả, cuối cùng đã bị bà ta đuổi đi trong cơn giận dữ.
Lê Mạn Nhu nói: “Mẹ anh không thích tôi.
Kinh Tử Sâm cũng biết vấn đề này.
“Hiện tượng tăng sinh quá độ sẽ xuất hiện trong quá trình ghép da. Giọng cô đều đều: “Tôi cần một vài loại thuốc thúc đẩy sự sinh sôi của tế bào da, bổ sung vào những vết lõm trên da, dù tôi không thể nhìn thấy vết lõm sâu bao nhiêu nhưng tôi có thể tạo ra thuốc.
Cô là dược sĩ Nhan Khả nổi tiếng, là sư phụ của học trò thiên tài Thẩm Tư Trung.
Kinh Tử Sâm rất tin vào khả năng chế thuốc của cô.
Bây giờ vấn đề lớn nhất là mẹ anh không chấp nhận cho cô chữa trị.
“Nếu mẹ anh có thể đối diện với đám cháy và không rơi vào trầm cảm nữa, tôi có lòng tin sẽ chữa khỏi được. Sự nghiêm túc lắng lại trong đôi mắt của cô: “Tôi có thể trị vết thương lòng của bà ta, chỉ cần anh chịu tin tôi.
“Cô đang muốn biết nguyên nhân dẫn đến đám cháy đó đúng không?” Ánh mắt của anh rất sâu.
Cô gật đầu: “Tôi là bác sĩ, anh nên hợp tác với tôi. Dù tôi là ai đi nữa thì tôi vẫn là mẹ của Minh Triết và Bảo Ngọc, tôi sẽ không làm chuyện gây hại cho ba của bọn trẻ.
Tất nhiên Kinh Tử Sâm biết điều này, trước giờ anh nhìn người rất chuẩn.
Tuy người phụ nữ này khiến người ta suy nghĩ không thấu, nhưng cô không phải kẻ xấu.
Hai người nhìn thẳng vào nhau, Kinh Tử Sâm lựa chọn tin cô.
Kinh Tử Sâm chiến đấu trên thương trường như giẫm lên lớp băng mỏng để đến với vị trí như ngày hôm nay, trở thành người được mọi người ngưỡng mộ, nhưng anh chỉ tin có vài người.
“Mẹ tôi là Kinh Tế Ngọc, ba của tôi ở rể nhà họ Kinh nên tôi mang họ mẹ” Kinh Tử Sâm ngừng một lát, sau đó như đang kể về câu chuyện của người khác: “Từ lúc còn nhỏ, tôi đã phát hiện tình cảm giữa ba mẹ mình không giống với những người khác”
Lê Mạn Nhu nghiêm túc lắng nghe, không ngắt lời anh.
Lê Mạn Nhu nâng cốc trà lên, Kinh Tử Sâm từ từ vạch trần vết thương của mình.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất