“Vậy có lẽ là một mối tình duy trì rất nhiều năm, hoàn toàn không phải là nhất thời. Tôi có thể cảm nhận được giữa bọn họ vô cùng ăn ý, người phụ nữ kia cũng không muốn danh phận gì”
“Tính cách mẹ tôi rất mạnh mẽ, lúc còn trẻ đều dành hết phần lớn sức lực ở công ty. Sau khi biết chuyện này, mẹ tôi cũng không dùng cách phù hợp để níu kéo, ngược lại càng khiến mối quan hệ với ba tôi càng thêm tồi tệ. Cuối cùng ba tôi đề nghị ly hôn, thậm chí ông ấy còn đồng ý ra đi tay trắng, nhưng mẹ tôi không chịu...
Nghe thế, Lê Mạn Nhu hơi giật mình, suy nghĩ hoàn toàn bị cuốn vào chuyện lần này.
“Thật ra khi đó tình cảm của họ đã hết cách cứu vãn rồi.” Kinh Tử Sâm nhấp một ngụm trà, nhìn về phía những vì sao xa xôi: “Ba tôi có con riêng ở bên ngoài, ông ấy định chơi tất tay, người phụ nữ kia hình như cũng là tình yêu thực sự của ba tôi, bà ta không muốn kết hôn”
“Tôi đã từng gặp người phụ nữ kia một lần, muốn khuyên bà ta rút lui. Nhưng người phụ nữ kia mang lại cho tôi cảm giác là một người xinh đẹp, thông minh, tao nhã, hiểu lý
lẽ..”
Kinh Tử Sâm khẽ thở dài, giọng nói từ tính nhỏ dần: “Mẹ tôi rất yêu ba, nhưng bà ấy không biết cách cứu vãn, ngoài cãi vã và trách móc ra thì không còn gì khác. Cuộc sống không bình thường này kéo dài suốt năm năm, ở nhà mà mỗi giây mỗi phút tôi đều cảm thấy nghẹt thở...
“Năm mười bảy tuổi, tôi tận mắt chứng kiến ba che chở người phụ nữ kia lao ra khỏi biển lửa. Mi tâm anh hơi nhíu chặt: “Người giúp việc nói với tôi rằng mẹ tôi còn ở bên trong, tôi mạo hiểm xông vào đám lửa. Lúc cõng mẹ tôi ra ngoài, tôi đã không thấy ba và người phụ nữ kia đâu nữa..”
Trái tim Lê Mạn Nhu bị bóp nghẹn, anh nói với vẻ bình tĩnh, nhưng thật ra trong lòng anh đang rất đau, cực kỳ đau.
“Chính do trận hỏa hoạn kia.” Kinh Tử Sâm lặng lẽ lên tiếng: “Còn nguyên nhân xảy ra hỏa hoạn, tôi không muốn tin là do ba làm, có thể mẹ tôi biết đáp án “Sau trận hỏa hoạn, ba tôi biến mất..”
“Tôi bị thương không nghiêm trọng lắm, nhưng mẹ tôi lại không muốn sống nữa. Bà ấy đứng trong đám lửa, chờ cái chết đổ ập đến, có lẽ bà ấy cũng tuyệt vọng rồi.
“Năm mười tám tuổi, tôi lại tận mắt nhìn thấy một trận tai nạn xe cộ, một năm sau trận hỏa hoạn đó, ba tôi và người phụ nữ kia... chết trong tai nạn xe cộ”
Lê Mạn Nhu nghĩ thầm, trong lòng cô cứng lại.
Kinh Tử Sâm sẽ mãi mãi không bao giờ quên tình cảnh đó.
Chiếc xe bốn bánh lật ngửa lên trời, ba anh bị đè dưới vô lăng, máu trên trán tuôn ra, hơi thở yếu ớt.
“Ba! Ba!” Anh xông tới và quỳ xuống đất.
Ba duỗi tay đầu máu, khó khăn nói: “Giúp ba chăm sóc em trai con, xin con đấy. Kiếp sau... ba sẽ làm trâu làm ngựa cho con.
Cuối cùng Lê Mạn Nhu cũng hiểu, anh không tin vào tình yêu, không tin vào hôn nhân, vì anh đã mất lòng tin vào con người.
Mặt mũi Kinh Tử Sâm toát lên vẻ lạnh lùng tôn quý trời sinh, kể xong chuyện cũ, anh im lặng.
Lê Mạn Nhu cũng không biết nên lên tiếng thế nào.
Anh vạch trần vết thương, giờ mà cô an ủi thì cũng chỉ bất lực và vô cùng yếu ớt.
“Kinh Tử Sâm”
Khi anh đứng dậy định rời đi, Lê Mạn Nhu thấp giọng gọi anh.
Kinh Tử Sâm quay đầu lại nhìn cô: “Tôi đi trả lời email trước” Nói xong, anh sải bước rời đi.
Cũng không biết anh đi trả lời email thật hay giả, dù sao có vài cảm xúc cũng phải tự mình giải tỏa.
Lê Mạn Nhu ngồi trên ghế ở sân thượng đón gió đêm với tâm trạng nặng nề.
Cô đặt tách trà xuống, xoa huyệt thái dương hơi đau nhói, muốn bình tĩnh lại một chút.
Ban đêm.
Trên chiếc giường đôi mềm mại rộng lớn.
Lê Mạn Nhu nghiêng người nằm thẳng bên cạnh anh, đã lên giường hai tiếng rồi mà làm thế nào cô cũng không ngủ được.
Chuyện cũ liên quan đến nhà họ Kinh, từng chi tiết hợp thành vài hình ảnh xuất hiện trong đầu cô.
Cô tự dưng vô cùng hứng thú với người phụ nữ kia.
Cô không nhận ra sự hận thù trong giọng nói của Kinh Tử Sâm.
Cho nên anh có suy nghĩ gì về hôn nhân?
Cô hôn trộm anh ư?
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất