Trong công ty nguy nga đầy tráng lệ.
Ngọc Tịnh Thi vừa gọi điện cho nhà dinh dưỡng, sau đó đích thân chọn nguyên liệu nấu ăn rồi đích thân xuống bếp nấu cháo cho Kinh Tử Sâm.
Tô Uyển Đình nhìn cô ta bận rộn như thế bèn đau lòng.
Ngọc tổng là người cao quý và lạnh lùng, chưa từng đối xử tốt với ai đến thế, vậy mà mãi mãi không được người ta đáp lại.
Chắc chắn lúc này chị ấy khó chịu lắm đúng không?
“Được rồi” Ngọc Tịnh Thi bưng cháo đã nấu xong lên, cẩn thận xoay người, nhoẻn miệng cười thật tâm: “Uyển Đình, chị đi tìm tổng giám đốc Kinh đây, không có chuyện gì quan trọng thì đừng quấy rầy chị, em tự xử lý công việc đi nhé”
“Dạ, dạ” Tô Uyển Đình đau lòng nhìn cô ta rời đi.
Nếu không có Lê Mạn Nhu, chị ấy sẽ là người phụ nữ ở gần sếp Kinh nhất.
Trong phòng làm việc của tổng giám đốc.
Kinh Tử Sâm vừa kết thúc một cuộc họp trực tuyến, anh mặc đồ vest màu đen ngồi trước bàn làm việc kiểu tây, ánh mắt sâu xa nhìn người phụ nữ vừa bưng cháo với vẻ hờ hững và lạnh nhạt.
“Em vừa nấu cho anh đấy, trong đây toàn những nguyên liệu bồi bổ dạ dày, em đã hỏi nhà dinh dưỡng và Thẩm Tư Trung rồi” Cô ta cẩn thận đặt cháo xuống bàn của anh: “Anh
nếm thử nhé?”
“Cô đừng làm việc không đâu” Anh không muốn đả kích cô ta: “Tôi vừa tiêm dịch dinh dưỡng rồi, không muốn ăn gì cả.
“Anh nếm thử đi, ăn ngon lắm đó. Cả cô ta cũng phải thèm: “Chủ yếu để dưỡng dạ dày, anh tiêm dịch dinh dưỡng chỉ để chống đói chứ không có nghĩa dạ dày được no bụng đâu”
“Tôi không thích nói lần thứ hai.” Kinh Tử Sâm ngước lên.
Ngọc Tịnh Thi đau lòng không thôi, nhưng không biểu hiện ra ngoài.
Rõ ràng cô ta đang ở cách anh rất gần, nhưng dường như lại xa cách ngàn sông muôn núi.
“Tử Sâm, hay là anh về nhà nghỉ ngơi chút đi.” Cô ta dịu dàng khuyên nhủ: “Là phó tổng giám đốc của tập đoàn, em có thể san sẻ công việc với anh.
“Ba ơi!”
Ngoài cửa, hai đứa trẻ đeo cặp chạy băng băng vào phòng.
Minh Triết thấy Ngọc Tịnh Thi cũng ở đây thì lập tức cảnh giác ra mặt: "Cô ở đây làm gì?” Sau đó cậu bé nhìn vào bát cháo nóng hầm hập trên bàn: “Bây giờ không phải giờ ăn cơm, cô nấu cháo cho ba của tôi làm gì?”
“Hay là cô muốn cưa cẩm ba tôi? Tại sao lần nào cũng có cô thế?” Bảo Ngọc đứng bên cạnh anh trai, không vui nhìn Ngọc Tịnh Thi: “Ba của tôi đã kết hôn rồi, cô đừng có ý đồ xấu xa đấy nhé!”
Minh Triết lại thêm dầu vào lửa: “Tôi nhắc cho cô nhớ mẹ của tôi rất đẹp, lại còn nấu ăn cực ngon, lần nào ba của tôi cũng ăn những hai bát cơm, cháo do cô nấu không vừa miệng ba tôi đâu!”
".” Ngọc Tịnh Thi nhận đòn tấn công chí mạng liên tục của hai đứa trẻ, bèn cố gắng ổn định tinh thần.
Kinh Tử Sâm không tỏ vẻ gì, vô cùng lạnh nhạt.
Cô ta đành xoay người rời đi.
“Mang cháo đi theo luôn đi.” Anh cất tiếng.
Ngọc Tịnh Thi không thể không ngừng lại, Minh Triết bưng bát cháo tới cho cô ta: “Cầm lấy!”
Cô ta rất tức giận nhưng không còn cách nào khác.
Chỉ đành nhận lấy bát cháo trong tay đứa trẻ, quay đầu bước đi mà không thèm nhìn lại.
Minh Triết và Bảo Ngọc đến bên cạnh Kinh Tử Sâm, không hẹn mà cùng nắm chặt tay anh.
“Ba ơi, ba và chị gái đó có quan hệ gì thế?”
“Ba, chị ta thích ba đúng không?”
Kinh Tử Sâm đứng dậy: “Đi thôi, về nhà nào.” Anh dẫn hai đứa trẻ ra khỏi phòng làm việc: “Chị gái đó là đồng nghiệp của ba, không có thích hay không thích, chỉ là đồng nghiệp bình thường”
Khi sắp đến thang máy, Ngọc Tịnh Thi xuất hiện lần nữa khiến mọi người đổ dồn ánh mắt về phía cô ta.
Kinh Tử Sâm nói: “Là phó tổng giám đốc của tập đoàn, cô nên san sẻ công việc với tôi, cô liên lạc với Mạc Tử Văn đi, giờ tôi tan ca đây!”
Thang máy mở cửa, Ngọc Tịnh Thi nhìn anh dẫn đám trẻ vào trong bèn tức giận đến mức xì khói!
Trên đường về nhà, Minh Triết gọi điện cho Lê Mạn Nhu, vui vẻ bảo cô nấu cho cậu bữa tối, nói ba về rồi.
Vì nể tình Kinh Tử Sâm ăn bánh kem để qua đêm đến độ phải nhập viện, Lê Mạn Nhu đã xuống bếp nấu cho anh một bữa rất thịnh soạn
Coi như đủ nhạc đủ vui rồi.
Sau bữa tối.
Anh nói đêm nay anh muốn nói chân tướng về trận hỏa hoạn đó với cô.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất