Vịnh Minh Hà, trong một căn biệt thự to lớn dưới ánh mặt trời rực rỡ.
Quang cảnh trong sân rất tao nhã, thi thoảng có cơn gió nhẹ phất qua những cánh hoa mơn mởn.
Lạc Vân thắt hai bím tóm, pha xong bình trà Long Tỉnh thượng hạng, thấy Kinh Tế Ngọc ngồi trên sô pha đang thêu thứ gì đó, cô ta đặt bình trà xuống rồi hỏi: “Bà chủ, bà đang làm gì thế ạ?”
Người phụ nữ trung niên đeo mặt nạ nửa mặt dịu dàng hiếm thấy: “Tôi tặng nó cho Minh Triết và Bảo Ngọc. Cô thấy nó thế nào?”
Lạc Vân giật mình, sửng sốt mất vài giây. Từng mũi kim đều do đích thân bà chủ tự may lấy.
Cô ta đã phục vụ bà Kinh nhiều năm trời, đây là lần đầu tiên bà ta đối xử với người khác dịu dàng như vậy.
Thế nên Lạc Vân rất vui, mừng rỡ trong lòng.
“Tôi là bà nội nên muốn tặng một món quà đặc biệt cho bọn trẻ. Kinh Tố Ngọc nhìn mũi thêu, nhoẻn miệng cười: “Tôi suy nghĩ rất lâu mới quyết định làm thứ này đấy. Vải gấm này là lần trước tôi xin ở chùa Khai Phúc, làm túi thơm đeo bên người có thể cầu bình an.
Lạc Vân cười càng tươi hơn: “Cậu chủ Minh Triết và cô chủ Bảo Ngọc sẽ thích lắm cho xem”
“Chỉ hy vọng là vậy” Kinh Tố Ngọc rất mong chờ ngày mai.
Lạc Vân rót một cốc trà cho bà ta, ngọt ngào lên tiếng: “Bà chủ, ngày mai tôi sẽ làm một ít bánh hoa quế mà họ thích nhất, hoa quế phơi năm ngoái vẫn còn nhiều lắm” “Được đó. Bà ta ngước lên nhìn Lạc Vân: “Vất vả cho cô rồi.
“Không cực đâu ạ. Lạc Vân vui vẻ: “Đây là điều nên làm cả mà
“Tôi rất thích hai đứa chúng nó” Kinh Tế Ngọc giãi bày tâm sự: “Nhưng không có nghĩa tôi chấp nhận Lê Mạn Nhu, cô ta không xứng với Tử Sâm.
Lạc Vân biết chỉ có phó tổng Ngọc mới là người con dâu xứng đáng nhất trong lòng bà chủ.
Vịnh Phỉ Thúy.
Một cuộc điện thoại gọi đến Lê Mạn Nhu.
Cô bắt máy, đối phương lên tiếng: “Chị đại, đã điều tra ra rồi, bọn em đã gửi dãy số đó vào điện thoại của chị.
“Được, cảm ơn
Cuộc trò chuyện kết thúc, Lê Mạn Nhu bấm vào dãy số vừa được gửi đến trên Zalo, chưa được bao lâu đối phương đã bắt máy.
“Trương Quân Hạo, tôi là Lê Mạn Nhu. Cô ngồi trên chiếc ghế mây ở sân thượng.
“Có việc gì không?”
Đúng là giọng nói của anh ta, Lê Mạn Nhu nói tiếp: “Câu lạc bộ của anh đóng cửa rồi à? Đó là câu lạc bộ gì thế?”
“Làm sao cô biết?” Anh ta vừa dứt lời thì đã đoán ra đáp án, bèn cười nói: “Tôi đã muốn đóng câu lạc bộ này từ lâu rồi”
“Quân Hạo... Cô cảm thấy thật có lỗi: “Anh đóng cửa vì tôi đúng không? Anh bị ép à?”
“Không có gì, bất kể vì ai thì tôi vẫn cảm thấy đó là chuyện tốt. Trương Quân Hạo khẽ nói, thái độ vô cùng thờ ơ: “Tôi đang định lấn sang ngành giải trí, cô cảm thấy gương mặt của tôi thế nào? Có thể hot không?”
Cô lại cho rằng anh đang nói đùa: “Tôi xin lỗi”
“Không có gì phải xin lỗi cả. Tâm trạng của anh ta rất tốt: “Tôi nói tôi đã muốn đóng cửa từ lâu rồi, đây là lời nói thật lòng của tôi”
Nhưng Kinh Tử Sâm nói đó là ước mơ của anh ta cơ mà.
Ba giờ chiều.
Một chiếc xe chạy ra khỏi nhà trẻ Khải Trí, Minh Triết và Bảo Ngọc ngồi ở dãy ghế sau, trên bàn trà có thêm một đĩa trái cây tinh xảo và điểm tâm.
“Ba vĩ đại thật đấy, ba quản lý một công ty to đùng mà còn quản lý rất tốt. Ba là tấm gương mà con muốn noi theo”
Bảo Ngọc cũng góp lời: “Sau này trưởng thành con muốn kết hôn với người đàn ông giống ba. Vừa cao to, vừa đẹp trai lại còn nhiều tiền!” “Ba đang làm gì vậy? Chúng ta tới công ty có làm phiền ba không?”
Chiếc xe chạy đến tập đoàn Kinh Thị, hai đứa trẻ muốn tập kích Kinh Tử Sâm bất ngờ, không biết chúng sẽ nhìn thấy gì đây.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất