Mãi đến khi chiếc xe của hai người rời đi, Lê Mạn Nhu mới lên xe của mình. 

Cô ngồi trong buồng lái mà lòng đau khổ khó tả, cô nhắm mắt lại, cố gắng làm những cảm xúc tiêu cực này biến mất. 

Tập đoàn Kinh Thị, trong phòng làm việc tráng lệ của phó tổng giám đốc. 

Ngọc Tịnh Thi lơ đãng, nhớ lại sáng hôm đó cô ta thấy dì Kinh ra khỏi phòng khách của vịnh Phỉ Thúy, vui vẻ cười đùa với hai đứa nhóc kia... 

Cô ta sợ vô cùng! 

Lê Mạn Nhu có con cái làm bùa hộ mệnh nên sẽ ngồi vững vị trí mơi chủ nhà họ Kinh hơn. 

Điều đáng sợ nhất là mỗi đêm cô đều ngủ chung với Kinh Tử Sâm. 

Ngủ chung lâu ngày dài tháng thì chắc chắn có thể nảy sinh được tình cảm. 

Ngọc Tịnh Thi rất sốt ruột, không biết nên làm gì cho phải, cô ta đang cực kỳ lo cho hạnh phúc của mình sau này. 

Thế là cô ta mất kiểm soát cầm lấy xấp tài liệu trên bàn rồi quăng mạnh ra xa. 

Hành vi mất kiểm soát đó đã khiến Tô Uyển Đình đang chỉnh sửa số liệu giật nảy mình, hỏi cô ta: “Phó tổng Ngọc... chị sao thế ạ?” 

“Uyển Đình!” Ngọc Tịnh Thi rất muốn khóc nhưng cô ta cố kìm lại, giọng điệu hơi run run: “Tại sao cuối cùng người ở bên tổng giám đốc Kinh không phải là chị, những sự cố gắng của chị trong suốt mấy năm qua đều vô ích cả rồi.. 

Cô ta bỗng cảm thấy quá mệt mỏi! 

“Ngọc tổng” Tô Uyển Đình đau lòng thay cô ta: “Chị có muốn bày tỏ với tổng giám đốc Kinh một lần không? Em luôn có cảm giác hai người chưa hiểu nhau, em nghĩ anh ấy 

không yêu Lê Mạn Nhu đâu” 

Ngọc Tịnh Thi thở dài. 

“Lê Mạn Nhu chỉ là một người đàn bà nhà quê.” Tô Uyển Đình mượn cơ hội này để mỉa mai: “Cô ta xứng với tổng giám đốc Kinh của chúng ta ở chỗ nào? Những thiết kế đó là của tổng giám đốc Kinh cơ mà, cô ta chỉ là người bình phẩm thôi. Ai có mắt thì đều thấy được chuyện đó. Vừa nhắc tới đây là cô ta lại bất bình không kìm được. 

Chỉ Ngọc Tịnh Thi biết có mỉa mai hay phàn nàn về cô cũng vô dụng. 

Trừ phi cô biến mất khỏi thế gian này mới có thể thay đổi tình trạng hiện giờ. 

“Có rượu không?” Ngọc Tịnh Thi không thể chấp nhận nổi: “Chị muốn uống rượu. 

Tô Uyển Đình chỉ đành rót cho cô ta một ly rượu, sau đó khuyên nhủ cô ta: “Ngọc tổng, ngày nào chị cũng làm việc chung với tổng giám đốc Kinh, nhà ở ven hồ mới thưởng thức được trăng, hai người mới ăn ý với nhau” 

Ngọc Tịnh Thi im lặng, cô ta nốc hết ly rượu này. 

Tô Uyển Đình nói: “Tổng giám đốc Kinh đã về rồi đó chị.” 

Ngọc Tịnh Thi tỉnh táo lại, ánh mắt lóe lên cảm giác khó hiểu: “Em đi chuẩn bị giúp tôi một ít nguyên liệu nấu cháo, chị muốn nấu cho anh ấy một bát cháo. 

“Vâng ạ.” 

Nửa tiếng sau... 

Kinh Tử Sâm đang phê duyệt tài liệu trong phòng làm việc của tổng giám đốc, Mạc Tử Văn đang đối chiếu số liệu, bầu không khí vô cùng yên tĩnh. 

Bỗng nhiên tiếng giày cao gót vang lên từ xa đến gần. 

Hai người ngước lên thì thấy Ngọc Tịnh Thi bưng một cái bát bốc hơi nóng hôi hổi bước vào. 

Cô ta đi thẳng đến trước mặt Kinh Tử Sâm, dịu dàng bảo: “Đây là cháo em nấu cho anh, anh ăn đi kẻo nguội. 

Mạc Tử Văn vội vàng đứng dậy, xách tài liệu rồi rời khỏi phòng làm việc. 

“Tôi không ăn” Kinh Tử Sâm ngước lên nhìn cô ta, giọng điệu lạnh như băng: “Cô mang đi đi. 

“Cháo này do đích thân em nấu cho anh đấy” Ngọc Tịnh Thi nhoẻn miệng cười, kiên nhẫn nói tiếp: “Anh nếm thử nha? Không chừng nó hợp với khẩu vị của anh thì sao?” 

Nếu cô ta tóm được dạ dày của anh thì đã đến gần thành công thêm một bước. 

Kinh Tử Sâm dừng xử lý công việc, nghiêm túc nhắc lại lần nữa: “Tôi nói lại lần nữa, tôi không ăn, cô bưng đi đi.” 

“.” Ngọc Tịnh Thi xấu hổ, đau đớn như bị kim đâm vào tim: “Hay là anh về nhà tĩnh dưỡng mấy hôm đi? Công ty đã có em và Mạc Tử Văn rồi, khi nào gặp vấn đề quan trọng thì mới gặp anh bằng cách gọi video hay gửi mail cũng được mà. 

“Tôi rất khoẻ, không cần tĩnh dưỡng 

Cả phòng làm việc đều im lặng và nặng nề khiến người ta hít thở khó khăn. 

eyJpdiI6ImRrTGZCSFoxcytka2l2c0RZazZrOUE9PSIsInZhbHVlIjoiWGdyeDM4dEg5bFhSenNUTERBSm1wdGJDU1ZDT1pVQ2ZPUlh0NmRXZ1JKWnhDSFAzMWdiVStqdHIxTmp3NnBOYUJZTkJkQlI0R3ZJT0FrTW8zXC9cL0M0QjJyQWdNRUpZZTE3ZFM2dm9YV0dMN1wvRThzZTNuXC9nZnQ0MlhkSFIzdXNJd2FIQ2xWaWIxVXpNcXMzalhiemd4c24rbTJvQW8yc2hvM09cL2RSMUY3XC9LaERRd2w1YitySm10ZGVpVkdhZGFQV1VcL1wvekpobTZHS0c4bnJHUUpzZm9HbVNsdjlKWnFMRHVVNlk2enFsZVVad1ZrR1FPMW4wSUNuQ0hTVm5RUW5wTTZmczFxM3RJcXpoUkFIS1RDQSsrbmNzVVFDa1pCVktoOW95V3I5XC9sOFRiaVJmdk13VWdVOGt4UFZvOHpqeDNrVWlIM2U5SFwvT0R3U3N1VE9LM0RVR0xtRHlpc3JTZ3RKZ1wvZ3ROT3FZZFV3aEU5Q3lTYnVYRVFoUkprek1WMWVZdm8yN0VGR1lHNWNVZXZGOHJSSkIrejBrNDBoTExKcDdWUUlMTG5FSmZcL3ZsV0s2TGdZV3lYQ29aMUFDXC94bG5hOFByZlRJZWVKTzhuM3VYSVh5QmU1TWp2Z1AzRW1iQllmSkNjTVQyY2hnVDNZVjNkeUNZYXpZdEN2UUd3b0N4IiwibWFjIjoiNTQ1YmIyNDM3ZjJlZTE4MTg0NThmOGI0ZmYzMzNkNDM5ZGU4OTkzYTAzMmViMTdkYjZjMWIxOGExNzZmYzEyZiJ9
eyJpdiI6ImNOdE1Ha0lDMWdXYW5cL3JNcjdhWDBnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjgwNDZreVwvNFFObXZKZHVyTlVIU29uTE1ZZmpaTVc1VmJmVVVDMklDY3lWdEgzdHJzZkZZV1JpQTZyOTZcL3U3VGhEdHRsWUZFR2Z1N1dlZXRnXC9KY2lZcWNtVnNvd1MycUxcL1ZPWHlZTVp3WXBHZlN2aWJFT29yY3RrK2lqbW13RkRxWk1HRlJwQUpIVjhcL0tNYXczNGdza2l2MW91QnhHUlpzMWxteDNmREN1eldybHFLTFZWTURzOGFXSUdJcWtERlV6d0c1TUNCY0ZlOStWVzc5Vkt3VnJwTWJDXC9NdWlvcEVjb3oyeGZmaEtcL3VJQjZSTExYTHF6OHBYbXJhNVwvNUFmOG9EWFJMNk5kVW4yVllYelFFNEE9PSIsIm1hYyI6ImFiZGU0YmRiNTQzM2Y5M2NiYTA4ZjQ5OTkyMjEwNTUwMmU3OWY1ZmVmMGMxMDcwMWY2Yjc5ODRmM2ExYzM0NGUifQ==

Cô ta lại tiếp tục bỏ nhiệt tình nhưng lại nhận lại thờ ơ, cả đáy lòng đều lạnh như băng.

Ads
';
Advertisement
x