Lê Mạn Nhu nhìn anh chằm chằm: “Tại sao lại bắt tôi bắt máy? Đó là do mẹ anh cơ mà.
Tiếng chuông vẫn reo tiếp.
Kinh Tử Sâm hỏi: “Cô chăm sóc bệnh nhân kiểu thế à?” Anh giơ cánh tay đang cắm ống truyền của mình: “Cô không thấy tôi không tiện ư?”
Lê Mạn Nhu lười nóiời thừa với anh bèn tiện tay lướt nhận cuộc gọi, mở loa điện thoại rồi đưa đến trước mặt anh.
“Tử Sâm, thứ bảy đưa Minh Triết và Bảo Ngọc đến vịnh Minh Hà nhé” Kinh Tố Ngọc vào thẳng vấn đề: “Hai đứa bé đáng yêu quá, mẹ nhớ hai đứa nó rồi”
Lê Mạn Nhu kinh ngạc vô cùng!
Kinh Tử Sâm ngước lên, đối diện với ánh mắt của cô.
Cũng vì sự im lặng ngắn ngủi của anh đã khiến Kinh Tế Ngọc nghĩ rằng anh đang do dự.
“Sao? Con sợ mẹ ăn thịt bọn trẻ chắc?” Bà ta không vui.
Lê Mạn Nhu vội né tránh tầm mắt của anh, bảo anh hãy tự quyết định.
Kinh Tử Sâm suy nghĩ rồi mới trả lời: “Mẹ, mẹ suy nghĩ nhiều rồi, con không lo lắng chuyện đó. Quý lắm mẹ mới không ghét trẻ con, cho hai đứa nhóc qua chơi với mẹ là điều nên làm”
“Quyết định vậy đi, thứ bảy này các con đến ăn cơm nhé. Kinh Tế Ngọc nói: “Đừng dẫn Lê Mạn Nhu theo, mẹ không thích cô ta.
Dứt lời, Kinh Tế Ngọc bèn cúp máy.
Lê Mạn Nhu hơi xấu hổ, vẻ mặt mất tự nhiên vô cùng.
Không thích tôi á? Ha ha!
Làm như tôi thích bà lắm không bằng!
Kinh Tử Sâm nhìn vẻ mặt không phục của cô bèn hỏi: “Cô đã đồng ý trị liệu cho mẹ tôi rồi, chừng nào bắt đầu?”
“Tôi đã xem hồ sơ bệnh án của mẹ anh mấy lần.” Cô phục hồi tinh thần, nghiêm túc trả lời: “Vẫn là câu nói đó, vết thương tinh thần còn nghiêm trọng hơn vết thương thể xác nhiều, tôi cũng đang lập kế hoạch điều trị. Thành thật mà nói, tôi đã lên mạng điều tra nguyên nhân vụ cháy nhưng tất cả đã bị xóa sạch. Tôi nghĩ lý do chắc hẳn không đơn giản phải không?"
“Tối nay tôi sẽ cho cô biết nguyên nhân” Giọng của Kinh Tử Sâm trầm như rượu lâu năm.
Lê Mạn Nhu kinh ngạc, ánh mắt lộ vẻ không dám tin.
Nhưng trông nét mặt của anh không giống như đang nói dối, hay là anh đã nghĩ kỹ rồi?
“Cô tò mò à?” Anh hỏi: “Vậy phục vụ tôi cho tốt đi, mau rót cho tôi cốc nước!”
Logic gì thế này?
Năm giây sau Lê Mạn Nhu mới quay người.
“Nước này của cô quá nóng, tôi muốn 40 độ cơ. Anh cố ý làm khó dễ.
“Anh có uống không?” Lê Mạn Nhu không có kiên nhẫn: “Cái này cùng lắm chỉ có 50 độ thôi.
Mạc Tử Văn bước đến cửa thì không nhịn được cười, anh ta bước đến gõ cửa rồi bước đến trước mặt hai người.
“Nếu anh đến đây rồi thì tôi đi trước nhé.” Lê Mạn Nhu quay người rời đi.
Kinh Tử Sâm cầm cốc nước nên không kịp giữ tay cô lại, không lẽ cô đi tìm Trương Quân Hạo đấy à?
Tất nhiên Lê Mạn Nhu sẽ không tìm anh ta, cô về vịnh Phỉ Thúy.
Trong lúc đi thang máy xuống dưới, cô thầm nghĩ Kinh Tử Sâm đúng là ấu trĩ, sau đó ra khỏi sảnh lớn của bệnh viện.
Tới lúc bước xuống cầu thang thì có người đàn ông trung niên bên cạnh cô đạp hụt chân, cơ thể loạng choạng ngã về phía cô.
“Cẩn thận!”
Lê Mạn Nhu vô thức đỡ người đó, khiến mình cũng suýt ngã theo
Đinh Quang Viễn ổn định cơ thể, vẻ mặt áy náy nhìn sang cô, mỉm cười hiền lành và thân thiện: “Cảm ơn cháu nhé”
Hai người thoáng nhìn nhau, ánh mắt Lê Mạn Nhu loé lên vẻ kinh ngạc, một cảm xúc khó tả bắt đầu dâng lên trong lòng.
Đinh Mỹ Trân vừa xuống xe đã nhấc giày cao gót bước đến, đỡ Đinh Quang Viễn từ một bên khác: “Ba ơi, ba không sao chứ ạ?” Lúc còn ngồi trong buồng lái, cô ta đã nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi.
“May mắn lúc nãy có cô gái này đỡ ba, bằng không hôm nay ba trẹo chân mất.” Đinh Quang Viễn nhìn Lê Mạn Nhu rồi bảo: “Cảm ơn cháu nhé.
Lê Mạn Nhu từ từ buông tay ra: “Không có gì đâu. Cô cố gắng khống chế cảm xúc trong lòng mình.
Đinh Mỹ Trân nhìn Lê Mạn Nhu, sau đó bèn nhíu mày. Lại là cô nữa?
Hôm qua ở trên tin tức, mợ chủ Kinh...
Mợ chủ Kinh này trông quen quá, cô ta cứ cảm thấy đã gặp cô ở đâu rồi, mỗi lần gặp nhau đều khiến cô ta có dự cảm không lành.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất