Lê Mạn Nhu cảm nhận được anh đang tức giận, cô vô thức muốn tránh ra, nhưng anh lại mạnh tay hơn.
Mỗi một giây đều khiến Ngọc Tịnh Thi không thể thở nổi!
Cuối cùng Lê Mạn Nhu thoả hiệp... Cô không giãy giụa nữa, cứ vậy gục xuống dựa vào người anh, chớp mắt nhìn anh với đôi mắt ngấn lệ.
Khoảnh khắc ấy, Kinh Tử Sâm cảm thấy cô giống như một con thỏ con ngoan ngoãn, cô ngoan ngoãn nằm trên người anh không nhúc nhích.
Ngọc Tịnh Thi đứng ngoài cửa bị sốc trước cảnh tượng này, bàn tay nắm chặt mép váy!
Cô ta không thể chịu đựng được chuyện này, nhưng vì để không mất thể diện nên cô ta chỉ có thể chịu đựng.
Kinh Tử Sâm thấy cô không có phản ứng gì, bèn thả lỏng cô ra.
Lê Mạn Nhu đứng vững người lại, rút khăn giấy ra rồi lau miệng với vẻ chán ghét, lúc vô tình ngước mắt lên thì nhìn thấy người phụ nữ đứng trước cửa.
Cô ta đến đây từ bao giờ thế?
“Khụ khụ. Lê Mạn Nhu nhắc nhở người đàn ông trên giường.
Khi Kinh Tử Sâm nhìn sang, Ngọc Tịnh Thi bước vào trong phòng, ánh mắt cô ta vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Kinh Tử Sâm, cố tình bơ Lê Mạn Nhu.
“Em nghe nói anh vào viện nên thay mặt các quản lý cấp cao đến đây thăm anh.” Cô ta đứng yên trước giường, vừa buồn bã vừa đau lòng, giọng nói đầy dịu dàng: “Bác sĩ nói sao? Anh có sao không?”
Kinh Tử Sâm còn chưa trả lời thì Lê Mạn Nhu đã định rời đi, anh nhanh tay nhanh mắt nắm lấy cổ tay cô lần nữa!
Cứ thế khiến cô dừng khựng lại.
“Cô đi đâu đấy?” Kinh Tử Sâm làm lơ sự quan tâm của Ngọc Tịnh Thi, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ định rời đi.
Lê Mạn Nhu rất buồn bực, ba người chật chội quá, lẽ nào anh không cảm nhận được à?
“Chồng cô bị bệnh nằm viện, người ta làm phó tổng giám đốc mà còn thay mặt quản lý cấp cao của công ty đến đây thăm” Anh phàn nàn: “Cô làm vợ mà không định ở đây
24/24 à?"
Lê Mạn Nhu xấu hổ.
Anh lại kéo nhẹ một cái, kéo cho cô ngồi xuống mép giường anh.
Lại tiếp tục show ân ái trước mặt Ngọc Tịnh Thi.
Trong lòng Ngọc Tịnh Thi rất khó chịu! Cứ tiếp tục ở lại đây có lẽ cô ta sẽ tức chết mất!
“Anh cứ yên tâm nghỉ ngơi đi, không cần lo chuyện của công ty đâu, em sẽ giải quyết giúp anh.” Ngọc Tịnh Thi nhìn anh rồi xoay người rời đi.
Cô ta đi không nhanh lắm, nhưng Kinh Tử Sâm không chỉ không giữ cô ta lại, mà còn không nói lấy một câu cảm ơn.
Trên hành lang bệnh viện, cô ta đau lòng đến mức không thể thở nổi, không hiểu sao cô ta lại vội vàng chạy đến bệnh viện làm gì, đến để bị kích thích à? Hay là đến để chịu
tức?
Trên đường trở về công ty, cô ta cầm vô lăng, cảm thấy bản thân thua thất bại thảm hại.
Trong phòng bệnh.
Lê Mạn Nhu rút cổ tay ra, cô đứng dậy nói: “Cô ta đã đi rồi, anh đừng diễn nữa!”
“Ai bảo tôi đang diễn?” Kinh Tử Sâm nhìn cô: “Vốn dĩ hai chúng ta là vợ chồng mà, còn cần phải diễn nữa à?”
Cô cảm thấy rất kỳ lạ, sao anh lại biết cô với Trương Quân Hạo gặp nhau?
Chỗ đó rất hẻo lánh.
Lê Mạn Nhu chỉ mới ngẩn ngơ một lúc mà đã phát hiện ánh mắt Kinh Tử Sâm đang nhìn chằm chằm vào mặt cô như đèn pha!
“Cô có biết chuyện này không?” Kinh Tử Sâm khẽ cười: “Câu lạc bộ của Trương Quân Hạo bị đóng cửa vì cô, cậu ta giải tán các thành viên của đội, từ bỏ ước mơ”
“Câu lạc bộ gì cơ?” Cô không hề biết gì.
“Nếu cô còn dây dưa với cậu ta nữa thì tôi không biết sẽ có chuyện gì xảy ra đâu? Kinh Tử Sâm cảnh cáo: “Có lẽ cô sẽ không được gặp lại Minh Triết với Bảo Ngọc nữa đâu”
Sắc mặt Lê Mạn Nhu lập tức thay đổi, nhìn thấy sự nghiêm túc và cảnh cáo trong đôi mắt anh.
“Tôi không đủ kiên nhẫn nên sẽ không nhắc lại chuyện này nữa.
“Đồ độc tài” Lê Mạn Nhu lạnh lùng nhìn anh: “Sao anh lại đóng cửa câu lạc bộ của Quân Hạo? Rõ ràng anh rất quan tâm anh ta mà!”
“Cô đừng có nhắc đến cậu ta trước mặt tôi!” Anh bất mãn nói: “Tôi không muốn nghe thấy cô nhắc đến tên cậu ta!”
Ủa, anh ghen à?
Lê Mạn Nhu nhìn vào mắt anh, cô cảm thấy rất buồn cười.
Lúc này điện thoại của Kinh Tử Sâm đang để trong một cái túi cách đấy không xa vang lên.
“Lấy hộ tôi đi” Anh thản nhiên nói với cô.
Cô đưa điện thoại đến trước mặt anh. Kinh Tử Sâm nhìn màn hình điện thoại, rồi ngước mắt lên nhìn cô: “Cô nghe đi
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất