Nghe thấy vậy, Kinh Tử Sâm kinh ngạc, đồng thời tâm trạng cũng rất phức tạp. 

“Mợ chủ đợi cậu về mãi, nhưng mãi vẫn không thấy bóng dáng cậu đâu, cô ấy mới lái xe đi tìm cậu 

Trái tim của Kinh Tử Sâm lúc này run rẩy dữ dội! Tâm trạng vô cùng phức tạp. 

Anh tới phòng ăn, nhìn thấy chiếc bánh kem tinh xảo trên bàn. 

“Chào buổi sáng cậu Kinh. Thím Chu nói với anh: “Đây là chiếc bánh chiều hôm qua mợ chủ đã tốn bốn tiếng đồng hồ đích thân làm cho cậu đó. 

Kinh Tử Sâm ngồi xuống bên cạnh chiếc bàn ăn màu trắng, hai tay bưng chiếc bánh lên, liên tiếp cắn từng miếng một. 

Thím Chu nhìn thấy cảnh này, không hiểu sao lại cảm thấy rất đau lòng. 

Cậu Kinh ăn uống không nho nhã như vậy từ khi nào vậy? 

Bà vội vàng hâm nóng ly sữa giúp anh rồi đem tới: “Cậu Kinh, cậu cứ dùng từ từ thôi!” 

Kinh Tử Sâm đang ăn bánh kem vẫn không hề lên tiếng. 

Anh nhớ đến tin nhắn mà quản gia Thẩm gửi cho anh tối hôm đó, Lê Mạn Nhu nhặt chiếc bánh kem bị vứt vào trong thù rác lên để ăn... Cảnh đó khiến anh đau lòng. 

Thím Chu tới phòng khách, nhẹ giọng nói với quản gia: “Cậu Kinh đang ăn chiếc bánh kem để từ tối hôm qua. 

“Ôi, tại sao lại thành ra như vậy chứ?” Quản gia cũng sốt ruột. 

Một người kiêu ngạo như thế, chắc đã ôm cục tức suốt cả một đêm đúng không. 

Lúc này, chiếc xe của Lê Mạn Nhu dừng trong sân một biệt thự nhỏ tự xây nào đó ở vùng ngoại ô. 

Hàn Thiên Di vui mừng chạy từ phòng khách ra đón, phấn khích ôm chầm lấy Lê Mạn Nhu vừa bước xuống xe. 

“Nếu không phải có hướng dẫn thì chắc chắn tớ không thể tìm được chỗ này” Lê Mạn Nhu hân hoan nhìn ngắm phong cảnh xung quanh, vị trí hơi hẻo lánh, nhưng biệt thự rất đẹp. 

Bên cạnh bãi cỏ là một con sông không rộng lắm, bờ bên kia sông là một mảnh đất trống rộng mọc đầy cỏ dại. 

“Tớ đã bảo đến đón cậu thì cậu lại không cho!” Hàn Thiên Di khoác tay cô, hất mái tóc dài hơi quăn, trên mái đội một chiếc bờm sừng hươu, cực kỳ giống tiên nữ. 

Hàn Thiên Di vô cùng vui vẻ: “Tớ đi thay bộ váy đã nhé, cậu vào ngồi một lát, hoặc ngắm cảnh trong sân cũng được?” 

Khả năng quan sát của Lê Mạn Nhu rất tốt: “Cậu còn hẹn bạn sao?” 

“Ừ! Nhiều người chơi mới vui chứ!” 

Lê Mạn Nhu không nói gì, nhìn cô ấy chạy vào biệt thự, cô chỉ không muốn ở trong nhà nên mới ra ngoài thôi. 

Căn biệt thự này là do Hàn Thiên Di tự thiết kế, sau đó tìm người xây sửa. 

Bên trong quả thực là một vương quốc cổ tích rừng rậm. 

Bãi cỏ trong sân rất rộng, có bàn ghế, có bồn hoa, lan can bao quanh bờ sông. 

Sông rộng khoảng hai mươi mét, bên kia sông là khu đất đang đợi phát triển. 

Không bao lâu sau, người làm mang công cụ và nguyên liệu nướng ra ngoài, từng chiếc xe lần lượt đi đến, hội bạn của Hàn Thiên Di cũng lần lượt xuống xe. 

Cả một nhóm người cả nam cả nữ, đều là thanh niên. 

Ai nấy đều ăn mặc sành điệu, tính cách cởi mở. 

“Để tôi giới thiệu với mọi người nha, đây là bạn thân của tôi Lê Mạn Nhu! Phu nhân tổng giám đốc tập đoàn Kinh Thị!” Hàn Thiên Di khoác vai Lê Mạn Nhu cực kỳ tự hào. 

Lê Mạn Nhu lập tức thu hút ánh mắt của tất cả mọi người, cô chỉ có thể ngượng ngùng mỉm cười với mọi người. 

Tin tức hôm qua mọi người đều xem rồi đúng không? 

Mợ chủ Kinh bí mật hẹn trai trẻ... Trai trẻ không chụp được chính diện, nhưng Lê Mạn Nhu cô thì lại bị chụp rất rõ ràng. 

Nhưng nếu đã là bạn bè thì họ chỉ có thể chào hỏi một cách khách sáo. 

“Khi nào thì Quân Hạo tới?” Lúc này có người nhìn lối vào biệt thự rồi hỏi: “Chắc anh ấy không tới đâu đúng không?” 

Quân Hạo? 

Lê Mạn Nhu kinh ngạc, chắc là trùng tên thôi nhỉ? 

Không lâu sau, một chiếc Volvo chạy tới, dừng bên cạnh xe của Lê Mạn Nhu. 

Trương Quân Hạo xuống xe, anh ta mặc một bộ trang phục sặc sỡ, nhan sắc cool ngầu có thể khiến ngàn vạn nữ sinh say đắm! 

Tháo kính râm xuống, anh ta đi về phía nhóm người đang chuẩn bị nướng thịt. 

“Quân Hạo tới rồi kìa!!!” Có người hét lên. 

Mọi người đầu quay đầu lại, khóe miệng Trương Quân Hạo mang theo nụ cười, đôi mắt đào hoa quyến rũ kia sáng ngời. 

“Woa! Đẹp trai quá!” 

“Quân Hạo lại cao lên rồi!” 

“Càng ngày càng ngầu!” 

eyJpdiI6InVIZWFNbGNvQWZEd25adDVacFJiaWc9PSIsInZhbHVlIjoiMjdqd1pEbzluN0JhWXVGNVlWRHNuUFZpT2htbFdcL0puSDhIU0xZQ2U3Nm1MU3ZEb0hZd29BVFZIOFFCSXVWdVZoTHZDTGNnc0JCc01IdDlDUlF5V0hhZmxmNnArcUo2TzZ0TUhyXC9KVjZyUzhUVUJSaWpaaTQ2N1dyNEZwRmJMWU1tZ3BCM0hPUWVJT1Y4dlRNRStNNllkY3NyalwvOWRKV283TWRUK1hMcjJZPSIsIm1hYyI6IjY2NGZkMWQyNjIyOTg4MDNlODAxNjEyNDI1MWYzYzE4MTExM2U4NGFiNDRjYWJjNmJmOGY5YWEyNDVhYTRmODIifQ==
eyJpdiI6IjVka1RCbEErYzM3S3pJV1FONU9xRnc9PSIsInZhbHVlIjoiSU91SXZ1SnFjaTZBbVAxUGh1OVNyT000TjN1RWdQZ2MrdVNVRG4rOTh3WGFGMTlHRzNNem91RlgrMnFzcDZnR0lyRGxpZWZVMldiNmphMGJTRTdSQitcL0ZGb2hiSkVBMFVBTWZncnZ6XC92aTdQZUloTXFPM2NTNVprQkhpU2VXMGtlRys3XC8wZG9XSEJpMVwvY0FYSmlHR3VMb2kwSkQ3Q2dZcW9nemJITXhyMFhvTnNUXC9rQWRkZXFndVU3OG1VQ0hXWkZYb3hvckhLZ01uZVBcL3JcL20yOXd4XC8yYW5ZTktYbTZ1QkZtdGNPZ2R6bW1cL1h2NDUzVXVCbXh1cndFTnBsYnc1RnZuaEdidWNlQzhYK2pLcm9wWjhyZmg0SjBmcksxN0RkZ3d1bjBZKzhQYnJqRzJiYzRlcTh4dTNadnpTU1VCT2txRHhaV1NNWHRtRXRBMUNrZkFCeUZvQlFySGx3RjdEbGliTXlNbjloeHBMV2IxS0VhSm9MbThqSnZFZDM1R1BaNnJoRzRsWlVqKytPZU50dFwvZlE9PSIsIm1hYyI6ImE3NDZmNTViOGZhYjE2MDEwODczYzMxZmI4NGRkMDAxNWRiOGZhY2VkY2UyZGU3NzdjMzM0M2YyNWY0MTVlM2EifQ==

Cảnh tượng hôm nay, cô thực sự không ngờ được.

Ads
';
Advertisement
x