Nhưng cô biết rất rõ rằng, trong tình huống này, nếu cô quay người bỏ đi thì sẽ chứng tỏ rằng cô đang chột dạ. 

Hàn Thiên Di nhận thấy sắc mặt của Lê Mạn Nhu không tốt lắm, vội vàng đi tới và hỏi: “Mạn Nhu, cậu sao thế?” Cô ấy không biết người trong bản tin ngày hôm qua chính là Trương Quân Hạo. 

Lê Mạn Nhu hạ giọng hỏi: “Trương Quân Hạo và Kinh Tử Sâm có quan hệ như thế nào?” 

“Hả?” Hàn Thiên Di thầm thấy kinh ngạc: “Cái gì cơ? Hai người họ cũng quen biết nhau sao?” 

Trong đôi mắt Lê Mạn Nhu có thứ gì đó ánh lên, trông Hàn Thiên Di không giống như đang nói dối, có lẽ cô ấy thật sự không biết. 

Lúc này Trương Quân Hạo đã đi đến. Anh ta cười với vẻ đắc ý, giống như đang bước đi trên những đám mây bảy sắc cầu vồng. 

Lê Mạn Nhu tỏ ra hết sức bình tĩnh. 

“Xin chào, đã lâu không gặp, các bạn của tôi.” Trương Quân Hạo thoải mái vui vẻ chào mọi người. Anh ta lướt mắt qua những người bạn của mình, khi nhìn đến Lê Mạn Nhu, anh ta hơi nhướng mày. 

Bất ngờ thật, không ngờ lại có thể gặp được cô ấy ở đây! 

Lê Mạn Nhu vùi đầu nướng cà tím, dáng vẻ Kinh Tử Sâm tức giận vào tối hôm qua hiện lên trong đầu cô, lòng cô tràn ngập cảm xúc phức tạp. Hôm nay cô lại gặp Trương Quân Hạo, khiến cô cảm thấy vừa áy náy vừa bất an. 

Trương Quân Hạo cố ý đi đến bên cạnh cô, chào hỏi: “Xin chào, trùng hợp thật đấy” 

“Trùng hợp thật” Mỗi cô hơi nhếch lên. 

“Tiệc nướng BBQ đã bắt đầu rồi, Quân Hạo, anh muốn ăn cái gì?” Một cô gái trông rất thời thượng nói: “Nguyên liệu nấu ăn đều ở bên này, anh sang đây chọn đi!” 

“Được. Anh ta mỉm cười nhìn cô ấy, cầm mấy con mực lên đứng nướng bên cạnh Lê Mạn Nhu, nhỏ giọng hỏi: “Cô có thích ăn mực không?” 

Lê Mạn Nhu sầm mặt, bình tĩnh hỏi: “Mấy bức ảnh ngày hôm qua là sao vậy?” Cô hỏi thẳng thừng: “Tại sao không tấm ảnh nào bị lộ mặt của anh? Hơn nữa còn bị chụp một cách trùng hợp như thế. 

“Cô sẽ không nghi ngờ tôi đấy chứ?” Trương Quân Hạo nở nụ cười mang vẻ trêu đùa, anh ta nói: “Mợ Kinh, thân phận của cô đặc biệt, cô chính là trung tâm của sự chú ý, cho nên dù đi bên cạnh ai cũng đều có khả năng bị chụp lại hết. Còn về việc tôi không bị lộ mặt, có thể do bọn họ cố tình chọn bức ảnh đó? Đây có thể là một mánh lới để thu hút và khơi gợi càng nhiều sự chú ý của cư dân mạng hơn. 

Lê Mạn Nhu cũng không nói thêm gì cả, trên mặt cô nở nụ cười, nhưng cô tự có suy đoán của chính mình. 

Tên Trương Quân Hạo này cũng chẳng phải đèn cạn dầu đâu. 

Chiếc Lamborghini đi ra từ vịnh Phỉ Thúy, nhưng lại không đi về phía công ty. 

Kinh Tử Sâm ngồi ở ghế sau. Anh đang nghe điện thoại: “Mọi ngời đã đến rồi sao?” Giọng nói của anh tràn ngập từ tính. 

Một lúc sau, anh lại nói: “Tốt lắm, tôi sẽ tới đó ngay lập tức” 

Gần đây công ty đang để ý đến một miếng đất và có kế hoạch tham gia phát triển mảng bất động sản. 

Nhóm quản lý cấp cao đã khảo sát rất nhiều lần nhưng mãi đến hôm nay Kinh Tử Sâm mới có thời gian rảnh để tới đó. 

Chỉ cần anh gật đầu thì dự án này sẽ được khởi động ngay. 

Nửa giờ sau. 

Chiếc Lamborghini đỗ lại ở bên kia sông. Bên cạnh một hàng xe ô tô là Mạc Tử Văn và một vài lãnh đạo cấp cao đã đến. 

Tài xế mở cửa xe ra, Kinh Tử Sâm bình thản xuống xe, mang khí chất vững vàng như núi Thái Sơn. 

“Xin chào tổng giám đốc Kinh. 

Mọi người cung kính cúi người, sau đó báo cáo những thông tin liên quan đến mảnh đất này cho anh. 

Mạc Tử Văn đã đến nơi này hai lần. Đây là một mảnh phong thủy bảo địa. 

“Nơi này có thể xây năm mươi tòa nhà, có khả năng phát triển thành một khu dân cư quy mô lớn, và cũng có thể xây dựng một trường học liên cấp 9 năm ở phía Tây, như vậy giá nhà sẽ tăng lên rất cao. 

“Hướng đằng đó là vị trí của nhà ga mới, cũng cách đây không xa. 

“Cũng có thể xây thêm một bệnh viện ở gần đây nữa. Nếu các tiện ích, cơ sở vật chất xung quanh đầy đủ hơn thì khu này sẽ rất nổi 

Kinh Tử Sâm vừa nghe vừa quan sát toàn cảnh mọi thứ xung quanh. 

Mạc Tử Văn đưa cho anh một chiếc ốm nhòm. Anh nhận lấy, dùng kính viễn vọng để nhìn thử cảnh sắc bốn phía, thấy khung cảnh nơi đây cũng khá ổn. 

Sau khi nhìn một lúc, anh nhanh chóng phát hiện ra căn biệt thự nhỏ độc đáo ở bên kia sông, một nhóm thanh niên đang nướng BBQ ở trong sân, thậm chí còn có thể thấy rõ mấy làn khói đang lượn lờ. 

Ngay khi anh chuẩn bị dời ông nhòm đi thì chợt nhìn thấy bóng dáng Lê Mạn Nhu! 

eyJpdiI6Ino1Vjg5T0dLSnVcL3hiQnVWUU9icnN3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IkllSWhCTUJaMXJoMVJ4YjVweU5nRmJ3d1RPZUpUYjRRTnlRRVZDOVc2V25RNWlnd1dCZUo4YjBieUFJTUVBWElMdEU1WlRieG1RVUFIdDZMSVlOVE9HOVBVSG5uVWRObHNmUjVnV3l4WkFuWURrWTQ1ODh0QmpDZXhVWUJIXC9cL00iLCJtYWMiOiI5Njc0YzhjNzE5MGRmODViYTg0ZjY2MmVmYjJkY2U1ZjA0ZTJiOTZmMTA5ZTc4NmE0ZDYzNjFhZDAzMGU5ZWI1In0=
eyJpdiI6Ik1hdGt3QmJ5N3ZVVnZIVVwvUFRhN1V3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IkdYMVdcL1RMVFNcL25ObndnNGRVYTc5NFhTOE94U1wvWGVKajF6SmRJTHFTWENSeVU4TnR3MEEweXJETXNmWVltaHZhbmh3R3d1QlFCdVNkU2kwc2tNYkFwY1RHcVVwSjVOSUFxTXZqTHRcL3NlUU43WVdcLytjeDJLa0VnZnpPQlpLem92SDlKTExcL3lcL0JaeGFhTnVUZEhPRkJDN054cFZIUGdVelRyYyt3QnAxQkM4UkhcL0k0OFhyUU1PN2lEMCt6Q0VTRzdVNGxqdGExNHJlOWJcL3ArQjl4UEFPcVA5dFRER3JNUU5VZ0lraWd5a0YrZFdrcnpFY2tYenpjREhMV3MxRjN6UkhwaXFYQUs3cFFDYkY0dTlvR3YxQ0tHRmE4ZEorbEdmZis0TForR2haXC8wQWVlMFI2SnJzWWFzUHl5dW5PaFdWSUJWOWU0N3dOT2FTTmN4aE1vQmc0bzByc2t3Mng1b3Fzb3RIUjlZU0F0STBrQVlaSWg4aTFKZW9lOEF2YURYYUFhbU9MNE5FSHU4ZDM4RXpNa0lraTlMRDgrSXUwa0NZcHJxZ0paZ01XWE14TjNmTkpQRFlmazBJa1g2Skl2cHVpSEx3XC9UMFlMS3l5UDZZWElkd1lQbERSZVhHUDlpdUNhb2NDaFBSekZ6SzN6cWhuVVN0QkNEU2toc0RSVXUiLCJtYWMiOiJlN2MxOTY3ZmI1NjY0N2MxYzJhNTM3OTc1N2Q3OTI3MmUwNWU4ZWM0YWQxZmM5YzY0MTRhMThkNjdjNjA3MGIyIn0=

Không ngờ lại là Trương Quân Hạo!

Ads
';
Advertisement
x