Trong chiếc Lamborghini, Kinh Tử Sâm nói với tài xế: “Về nhà. Sau đó kéo tấm cách âm xuống.
Trong không gian tương đối nhỏ hẹp, Lê Mạn Nhu ngồi bên cạnh anh, hai người có thể nghe thấy tiếng hít thở của nhau, tâm trạng đều rất phức tạp.
Lê Mạn Nhu không dám tưởng tượng, nếu như tối nay mình không tới thì Kinh Tử Sâm và Ngọc Tịnh Thi sẽ xảy ra chuyện gì trong văn phòng nữa!
Không ngờ anh lại có phòng bí mật ở đó!
Có cả giường!!!
Còn Kinh Tử Sâm thì vẫn đang tức giận với cô và Trương Quân Hạo!
Hai người đều có sự kiêu ngạo của riêng mình, đều kìm nén cơn tức giận, cho nên mãi cho tới khi xe chạy về nhà, không ai phá vỡ sự trầm mặc này.
Sau khi xuống xe, Lê Mạn Nhu đi thật nhanh vào phòng khách!
Kinh Tử Sâm đứng trong sân một lúc, ánh mắt nặng nề cất bước đi.
“Mợ chủ.” Quản gia Thẩm thấy cô đi thẳng lên tầng.
Chẳng bao lâu sau cậu Kinh cũng bước vào.
“Cậu Kinh..”
Kinh Tử Sâm cũng tăng nhanh bước chân, lên tầng mà đầu không thèm ngoảnh lại.
Quản gia không kịp nói chen vào câu nào, bọn họ làm sao vậy?
Lại cãi nhau rồi sao?
Lê Mạn Nhu vào phòng của bọn trẻ, đồng thời khóa trái cửa.
“Mẹ??” Minh Triết và Bảo Ngọc ngạc nhiên, chúng liếc nhìn nhau rồi lại nhìn cô: “Mẹ sao thế?”
Lê Mạn Nhu mỉm cười: “Bảo bối, tối nay mẹ ngủ với các con.” Sau đó đi về phía trước giường tròn, vén chăn lên, “Tối nay mẹ ngủ ở đây có được không?”
"1 "1
Bọn trẻ ngơ ngác nhìn nhau, đại khái đã hiểu ra được điều gì.
Minh Triết vội vàng chạy đến trước cửa sổ nhìn, xe của ba đang đỗ dưới tầng!
Ba cũng về rồi!
“Ba mẹ cãi nhau ạ?” Bảo Ngọc nghi ngờ.
Lê Mạn Nhu mỉm cười lắc đầu: “Không phải, chỉ là mẹ nhớ các con thôi.
Minh Triết và Bảo Ngọc liếc nhìn nhau nhưng không nói gì thêm, bầu không khí tối nay thật kì lạ.
Kinh Tử Sâm quay về phòng ngủ chính, mở cửa ra nhưng không nhìn thấy Lê Mạn Nhu, anh đứng trước cửa sững sờ một lát.
Lúc này, thím Chu đi qua sau lưng anh.
Anh quay đầu lại hỏi: “Thím Chu, mợ chủ đâu?”
“Cậu Kinh, mợ chủ vào phòng bọn trẻ rồi, chắc tối nay sẽ ngủ ở đó.
Kinh Tử Sâm hờ hững bước vào phòng ngủ chính, đóng cửa phòng lại tắm rửa rồi đi ngủ! Cũng không mong hôm nay cô sẽ quay về.
Dưới tầng, đèn đuốc sáng trưng, nhưng lại yên tĩnh đến đáng sợ.
Thím Chu từ trên tầng đi xuống, đi tới chỗ quản gia Thẩm, nhỏ giọng nói: “Mợ chủ ngủ trong phòng bọn trẻ, chuyện bánh kem ông nói với cậu Kinh chưa?” “Còn chưa kịp nói” Quản gia thở dài một tiếng: “Hình như hai người cãi nhau, sắc mặt đều không tốt.
“Ôi!” Thím Chu cũng tỏ vẻ u sầu.
Sáng sớm hôm sau, Lê Mạn Nhu dậy từ rất sớm, sau khi rửa mặt xong thì tới phòng thay đồ, cố ý chọn một bộ quần áo xinh đẹp thoải mái.
“Mợ chủ, cô đi đâu vậy?”
Trong phòng khách, quản gia nhìn thấy cô xách túi xách thì thân thiện hỏi: “Cô không ăn sáng sao?”
“Hôm nay tôi có hẹn với bạn.” Giọng điệu của Lê Mạn Nhu nhẹ nhàng mà vui sướng, giống như không có gì xảy ra vậy: “Ra ngoài chơi một ngày.
Quản gia Thẩm muốn giữ cô lại nhưng lại không có lí do.
Trước cửa sổ phòng ngủ chính trên tầng, Kinh Tử Sâm đứng chắp tay, ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm người phụ nữ kia lên xe, chiếc xe bắt đầu chuyển bánh.
Chính người phụ nữ này hại anh cả đêm qua ngủ không ngon!
Hàn Thiên Di lần đầu tiên nhận được điện thoại chủ động hẹn gặp của Lê Mạn Nhu, làm cô ấy rất vui mừng!
Để cho Lê Mạn Nhu chơi vui vẻ, cô ấy còn gọi điện thoại kéo một đám bạn đến!
Đối với cô ấy, Lê Mạn Nhu là một người cực kỳ đáng yêu! Là người mà cô ấy thích vô cùng.
Khi quản gia Thẩm tỉnh táo trở lại, ông nhìn thấy Kinh Tử Sâm vừa đúng lúc xuống tầng.
“Chào cậu Kinh!”
“Cậu Kinh, chiều qua mợ chủ đã đích thân làm một chiếc bánh kem cho cậu, một mình lựa chọn nguyên liệu nấu ăn, bận rộn cả bốn tiếng đồng hồ trong bếp, khó khăn lắm mới chờ được đến khi xe của cậu đi vào, nhưng cậu lại không xuống xe, cô ấy thất vọng đến mức ngay cả bữa tối cũng chưa ăn..
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất