Phụt!
Sắc mặt Mai Tử Họa thay đổi, lộ ra vẻ rất khó chịu, ôm ngực không ngẩng đầu nổi.
“Huynh đệ, ngươi được không đó.”
Cổ Tuấn không nhịn được lên tiếng châm chọc.
Mọi người cũng cảm thấy kinh ngạc, so với khẩu khí của y, thực lực của Mai Tử Họa thực sự chênh lệch quá lớn.
Khấu Thiên Hóa khinh thường liếc Mai Tử Họa, ánh mắt chuyển sang Lâm Nhất, khinh bỉ bước thẳng đến.
“Đợi đã.”
Mai Tử Họa đưa tay ra, cách một khoảng ngăn Khấu Thiên Hóa, sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên.
Khi mọi người còn chưa hiểu chuyện gì, y đưa hai tay lên đẩy về phía trước, rồi phụt phun ra ngụm máu.
Sau khi máu được phun ra, Mai Tử Họa thở phào nhẹ nhõm, tùy ý lau vết máu nơi khóe miệng, cười nói: “Xem ra thể diện của Mai mỗ ở Thiên Vực Tà Hải không hiệu quả lắm, nhưng ta khuyên ngươi đừng bước tới nữa.”
Khấu Thiên Hóa lười nhìn y, cứ thế bước thẳng về phía trước.
“Ta nói, đừng bước tới nữa.”
Mai Tử Họa mỉm cười, đột nhiên sắc bén lộ rõ, giơ tay tung chưởng.
Ầm!
Chưởng tưởng như bình thường ấy rơi xuống, ẩn chứa thiên uy cuồn cuộn, tiếng sấm nổ vang dội, chưởng hạ xuống, trời như sụp đổ.
Rầm rầm rầm, cổ tay y khẽ run, lập tức hóa thành cơn cuồng phong.
Cuồng phong gào thét, không khí rung động, hình thành nên những tiết tấu kỳ lạ, dẫn động sức mạnh trời đất càng thêm cuồng bạo.
Trong mắt Khấu Thiên Hóa lóe lên tia hung ác, năm ngón tay nắm chặt huyết sát ngập trời, ngưng tụ thành tòa Ma Đỉnh, Ma Đỉnh phát ra ánh sáng máu rực rỡ, gào thét lao tới.
Gã có ý định dạy dỗ Mai Tử Họa, tên này cứng đầu cứng cổ, phải dạy cho y bài học.
Thì y mới biết được ở Thiên Vực Tà Hải này, cái gọi là thế gia Thần Nhạc chẳng là cái thá gì.
Bốp!
Thế nhưng khi Ma Đỉnh rơi vào cơn cuồng phong, hoàn toàn không thể lay chuyển được, cơn gió vô hình như núi lớn sừng sững, mà ngọn núi ấy được đúc từ kim loại.
Trong tiếng oanh minh vang dội, Ma Đỉnh của Khấu Thiên Hóa lập tức vỡ tan, trên mặt gã hiện rõ vẻ kinh ngạc.
Vút!
Đánh lui đối phương xong, Mai Tử Họa bước lên, đột nhiên đã đến trước mặt Khấu Thiên Hóa.
Vút vút vút!
Hai người giao đấu như tia chớp mấy chục chiêu, đến khi tiếng nổ vang dội vang lên, âm thanh oanh minh trong không khí hóa thành những tiết tấu thăng trầm.
Mai Tử Họa đứng yên bất động, Khấu Thiên Hóa lùi mười bước, mới miễn cưỡng đứng vững được.
Gã chỉ cảm thấy cánh tay tê rần, bên tai toàn là tiếng ong ong, trong thức hải hỗn loạn, trời đất đảo lộn, tinh thần bị chấn động dữ dội.
“Âm Đại Thánh!”
Khấu Thiên Hóa không thể tin nổi nói.
Mai Tử Họa đứng tại chỗ, thản nhiên nói: “Khấu Thiên Hóa, coi như ngươi cũng có chút bản lĩnh, nhưng với tu vi của ngươi thì vẫn chưa thắng được ta. Nói thật cho ngươi biết, nếu ta muốn, ba người các ngươi cùng lên, chưa chắc đã là đối thủ của ta!”
Bốn phương đều kinh ngạc, từng ánh mắt nhìn về phía Mai Tử Họa, vẻ mặt ai nấy đều vô cùng kinh hãi.
Có thể nắm giữ âm Đại Thánh, tu vi tinh thần ít nhất cũng phải là Thánh Huyền Sư cấp mười một, nếu kết hợp với nhạc khí mà diễn tấu cổ khúc.
Chỉ e dù là cảnh giới Sinh Huyền đỉnh phong cũng chưa chắc làm gì được y.
Những lời y nói quả thật không phải khoác lác, con đường âm luật, sợ nhất chính là lấy ít địch nhiều.
Mai Tử Họa thấy đã trấn nhiếp được mọi người, liếc nhìn Lâm Nhất, cười nói: “Lâm huynh, có ta ở đây sẽ không ai dám động đến ngươi, ít nhất là trên đảo Huyền Lôi này, không ai dám động đến ngươi!”
Y rất tự tin, cực kỳ ngạo mạn, cũng giống như lúc mới đến hồ Song Nguyệt khi xưa.
Sắc mặt Lâm Nhất không đổi, nhưng trong lòng có cảm giác chẳng lành, tên này lúc nào cũng nói quá đà, khiến người ta thấy không đáng tin.
Sắc mặt Khấu Thiên Hóa thay đổi liên lục, lạnh lùng nói: “Âm Đại Thánh, quả thật không tệ, nhưng ông đây còn chưa rút đao? loại người như ngươi có thể bảo vệ được Lâm Tiêu sao? Tưởng bọn ta là không khí à, các vị không cần khách khí với hắn, cùng lên giết Lâm Tiêu đi, ai lấy được đầu hắn thì người đó có được Ma Vũ Lệnh!”
Lời gã nói rất có tính kích động, mấy chục tà tu bảng Hắc có mặt đều là vì Ma Vũ Lệnh mà đến.
Dù âm Đại Thánh có mạnh đến đâu, cản được ba năm người, nhưng có thể cản nổi tất cả bọn họ sao?
Ầm!
Đám người lập tức ép sát tới, bầu không khí lập tức trở nên ngột ngạt, giống như trận đại chiến kinh thiên sắp bùng nổ.
Mai Tử Họa thấy nhiều người như vậy ép tới, khí thế kiêu ngạo vừa rồi lập tức tiêu tan không ít, bất giác lùi về sau vài bước.
Chẳng mấy chốc đã lui về bên cạnh Lâm Nhất, trên mặt lộ ra vẻ lúng túng.
Sắc mặt Cổ Tuấn vô cùng khó coi, lo gì gặp nấy, ánh mắt ông ta đảo quanh tìm kiếm khe hở.
Trong lòng Lâm Nhất thở dài, đây là cục diện mà hắn không muốn đối mặt nhất.
Nhưng sự việc đã đến mức này, cũng không thể trách Mai Tử Họa được, đối phương chỉ là có lòng tốt nhưng làm hỏng chuyện.
“Ai dám ra tay!”
Ngoài sân, có tiếng quát giận vang lên.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất