Ngay sau đó, có tiếng rồng thần nổi giận vang lên. 

 

Chỉ thấy bóng người yêu kiều toàn thân đen nhánh chậm rãi hạ xuống, tay nàng ta cầm chiếc quạt xếp, quanh thân có Bạch Long lượn vòng. 

 

Trên gương mặt diễm lệ mềm mại là vẻ anh khí bừng sáng, khiến người ta không dám nhìn thẳng. 

 

Là An Lưu Yên! 

 

An Lưu Yên đáp xuống rồi, chiếc quạt xếp trong tay nàng ta đột ngột vung ra. 

 

Thánh khí truyền thừa Huyền Nguyệt Phiến giống như lưỡi đao trăng lạnh sắc bén, trong tay nàng ta rít gào bay đi, như con Bạch Long phóng đi như điện. 

 

Phụt! 

 

Máu văng tung tóe, lập tức có bốn cái đầu người lăn xuống. 

 

Vút! 

 

An Lưu Yên vươn tay ra, thu quạt xếp về nhẹ nhàng phe phẩy, chiêu này lập tức trấn nhiếp không ít người. 

 

Trong tiếng xôn xao, không ít người lùi về sau. 

 

“Bà chủ An, cô cũng muốn tranh Ma Vũ Lệnh hả?” Khấu Thiên Hóa nheo mắt, cười như không cười nói. 

 

Ánh mắt những người khác nhìn về phía An Lưu Yên thì thêm phần kiêng kỵ, không dám tùy tiện như gã. 

 

Thân phận công khai của An Lưu Yên là thiếu các chủ Thiên Tinh Các, chỉ riêng thân phận đó thôi, trong giới tà tu Thiên Vực Tà Hải đã đủ sức uy hiếp rồi. 

 

Nhưng có lời đồn, nàng ta còn có thân phận khác, nàng ta là một trong tôn giả chín sao của Ma Môn Đông Hoang. 

 

Thế thì thật sự rất đáng sợ! 

 

An Lưu Yên không để ý đến Khấu Thiên Hóa, thản nhiên nói: “Mong các vị nể mặt ta, chuyện Ma Vũ Lệnh trên đảo Huyền Lôi tạm thời bỏ qua, sau này nếu cần giúp đỡ, có thể đến Thiên Tinh Các tìm ta.” 

 

“Không nể mặt cũng không sao, lai lịch của các ngươi ta đều rõ cả, cho dù chưa rõ, ta cũng có cách điều tra ra.” 

 

Sắc mặt mấy chục tà tu bảng Hắc thay đổi, trong mắt hiện lên vẻ do dự. 

 

Thể diện của Mai Tử Họa có thể không cần nể, nhưng thể diện của An Lưu Yên thì rất khó không nể, đối phương đã nói rất rõ ràng rồi. 

 

Vừa có lời đe dọa, vừa có lợi ích, vừa đấm vừa xoa. 

 

Tà tu trên bảng Hắc có thể chống các thánh địa, nhưng muốn đối đầu với Ma Môn thì phải suy nghĩ thật kỹ. 

 

Rất nhiều thủ đoạn thánh địa không thể dùng, nhưng Ma Môn thì không có nhiều kiêng kỵ như vậy. 

 

“Bà chủ An đã nói vậy, vẫn nên nể mặt chút vậy.” 

 

“Bà chủ An yên tâm, trên đảo Huyền Lôi, huynh đệ chúng ta cam đoan sẽ không ra tay với Lâm Tiêu. Nhưng ra khỏi đảo Huyền Lôi thì không dám chắc đâu.” 

 

“…” 

 

Sau khi tà tu bảng Hắc cân nhắc được mất, lần lượt lên tiếng, cho dù trong lòng nghĩ gì, ít nhất trên miệng cũng đã nể mặt. 

 

Chẳng bao lâu, đám tà tu bảng Hắc này đều rút lui. 

 

Chỉ còn Khấu Thiên Hóa và vài người vẫn còn đứng đó, sắc mặt mấy người này âm trầm, nhất thời đều có chút khó xuống khỏi lưng hổ. 

 

Khấu Thiên Hóa không sợ An Lưu Yên, nhưng nhìn thế cục bên phía đối phương, có Mai Tử Họa nắm giữ âm Đại Thánh, có lão ăn mày thân phận không rõ. 

 

Giờ thêm cả An Lưu Yên, nếu không có người khác hỗ trợ, thì không chiếm được chút lợi thế nào. 

 

“Bà chủ An, lợi hại đấy, chúng ta chờ xem!” Khấu Thiên Hóa rất dứt khoát, gã cười u ám, dẫn theo mấy người sau lưng rời đi. 

 

Chẳng bao lâu, bầu không khí căng thẳng như sắp đánh nhau lúc nãy, lập tức lặng lẽ tiêu tan. 

 

“Công tử, Lưu Yên đến trễ rồi.” An Lưu Yên bước lên nói. 

 

“Rời khỏi chỗ này đã.” 

 

Lâm Nhất cảm giác được trong bóng tối có rất nhiều ánh mắt đang dò xét mình, nơi này không thích hợp để nói chuyện. 

 

Hắn đã sớm phát hiện ra gã đội nón lá, đối phương cũng không che giấu gì nhiều. 

 

Ngoài gã ra, còn có vài người ẩn thân rất sâu, ngay cả dùng kiếm tâm cũng không thể phát hiện được quá nhiều. 

 

Khí tức của những người đó rất mạnh, mạnh hơn nhiều so với đám tà tu bảng Hắc vừa rồi. 

 

“Ừm, ta biết một nơi.” An Lưu Yên gật đầu nói. 

 

“Cô dẫn đường.” 

 

Lâm Nhất đi theo An Lưu Yên rời đi, lão ăn mày thấy An Lưu Yên thì mặt mày tươi cười, vội vàng chạy theo. 

 

Ông ta từng nhận được rất nhiều lợi lộc từ An Lưu Yên, ấn tượng về nàng ta còn tốt hơn cả về Lâm Nhất. 

 

Không gọi ta à? 

 

Vẻ mặt Mai Tử Họa lúng túng, mấy người kia cứ thế mà đi, bất kể là lão ăn mày hay Lâm Nhất đều không có ý định gọi y đi cùng. 

 

Trong lúc đó An Lưu Yên có liếc mắt hỏi ý Lâm Nhất, thấy hắn không nói gì nên nàng ta cũng không nói thêm nữa. 

 

Ban đầu còn ra vẻ cao ngạo, giờ thấy mấy người kia càng lúc càng đi xa, Mai Tử Họa rốt cuộc không chịu nổi nữa, vội vàng đuổi theo. 

 

Chẳng bao lâu, y đã đuổi kịp ba người Lâm Nhất, thấy Lâm Nhất dừng, trên mặt y lập tức hiện lên vẻ vui mừng. 

 

Rốt cuộc tên này cũng còn chút lương tâm, biết chờ y. 

 

“Công tử, có chuyện gì sao?” An Lưu Yên đứng bên cạnh nghi hoặc hỏi. 

 

“Có người đang theo dõi chúng ta.” 

 

Lâm Nhất quay đầu nhìn, đa số ánh mắt rình rập đã tản đi, nhưng gã đội nón lá vẫn còn theo từ xa. 

 

Ánh mắt hai người chạm nhau, gã đội nón nhìn mấy cái, cuối cùng cũng rút lui. 

eyJpdiI6ImNJUkc4aEVyMUtTU0dxR0hPYVRubHc9PSIsInZhbHVlIjoiam1KOWZaTGRNTWJHNHR2Tm14QlF4Z1JNZWM5ZTdaSW9vY0pwMHFTc242QXRcL1dhekpNMVwvY0R3VTF2N2o0Y0dSIiwibWFjIjoiMDIyM2NjYzBiZjRmNTY5MzYzMjQ5MWZiZjNiNTc0ZTg2MDg0ZjVjMjcwOGFjM2EyNTAxYWE3MmM0OWMzZDlmZiJ9
eyJpdiI6IjVHTnZ3TkdjWU1DMGttd3BTaFgxOWc9PSIsInZhbHVlIjoiRnM5dlZ0a2JGOGpTZ1V1bG5RcWJKbURqaTJERGxCUjlra3FKU2dtME9hSVwvVUxBemQ5V3J1SXEzMkdkVmIyRmdwdFFPbEdkM3VnUnpJNFdTUVhMSElMKzVaZUV3MUgzMDFpclZnNnFWWHlaclwvSWVHWTBPVGdtamZ5WlhlamhtWjhCRHVuK2lUUlB1NitSRlg1VnZhSG5RQ1B6WE5nR2lsVmpDaDVVN0orTDdNREtUWkZDUWJpUzQzRmtpUGpBVWhYUEhYdjRFbXJkckdxQitqU1lRbzNBPT0iLCJtYWMiOiI5N2VjZWIyNDM2MWY4ZTM0MzdkZGIyZmQ2NjY3ZGQwM2NkMTY2OTllZTZmZDExNjQzYjBjZWU2MzIwZTAzYjY0In0=

Trong mắt Lâm Nhất lóe lên tia lạnh lẽo, nói: “Gã tưởng mình ẩn thân rất kỹ, nhưng ta đại khái đã đoán được gã là ai rồi, tạm thời không cần để ý đến.”

Advertisement
x