Sắc mặt Khấu Thiên Hóa âm trầm, lạnh lùng nói.
Sát khí trên người gã cuồn cuộn trào ra, bao nhiêu năm qua, chưa từng có người đồng lứa nào dám nói chuyện với gã như vậy.
Lâm Nhất cười nói: “Cổ tiền bối khiêm tốn quá rồi, trước kia chẳng phải ông bảo, Bạch Cốt Đao Thánh cũng chỉ là con chó hoang vô dụng thôi sao, giờ sao khách sáo vậy?”
“Lúc trước chúng ta đã nói rõ rồi, phải tàn sát hết tà tu bảng Hắc trên đảo Huyền Lôi, thay trời hành đạo, mười bước giết một người, lấy đầu đổi rượu.”
Trong chớp mắt, bốn phía đều chấn động, kinh hô không ngớt.
Khẩu khí lớn thật!
Lão già lấm la lấm lét này là ai vậy, lấy đầu đổi rượu, nói ra thì đầu của tà tu bảng Hắc đúng là rất có giá trị.
Trong chớp mắt, vô số tà tu bảng Hắc trừng mắt nhìn Cổ Tuấn, suýt chút nữa dọa ông ta ngất đi.
Lâm Nhất không để Cổ Tuấn kịp phản bác, lập tức kéo ông ta ra sau lưng, cười nói: “Ta hiểu rồi, bọn rác rưởi này đúng là không xứng để Cổ tiền bối ra tay, để ta lo. Khấu Thiên Hóa, bây giờ ngươi quỳ xuống cầu xin tha mạng, ta sẽ cho ngươi chết nhanh gọn, nếu không ta khiến ngươi sống không bằng chết.”
Sau lưng Khấu Thiên Hóa, sắc mặt Thạch phu nhân và Nguyên Hoành Ưng kỳ lạ, liếc mắt nhìn nhau.
Chẳng phải đây là lời thoại của bọn ta sao?
“Thiếu chủ, tên này có chút tà môn, hay là chúng ta lui trước, để người khác ra tay thăm dò thử.” Nguyên Hoành Ưng âm thầm truyền âm nói.
Khấu Thiên Hóa lập tức nổi trận lôi đình, giận dữ quát: “Ta sợ hắn sao? Ta sẽ bóp chết hắn ngay bây giờ! Đứng đầu bảng Long? Cũng chỉ là sâu kiến thôi!”
Ầm!
Luồng sát khí khủng khiếp từ trên người gã bùng nổ, huyết sát vô biên lan rộng, tiếng gào thét thê lương vang lên, kèm theo oán khí dày đặc truyền đến tai mọi người.
Sắc mặt mọi người thay đổi, vội vàng lùi về sau.
Huyết Thủ Nhân Đồ!
Tên này rốt cuộc đã giết bao nhiêu người, sát khí thật quá đáng sợ.
Cùng lúc đó, từng ánh mắt đều đổ dồn về phía Lâm Nhất, trong mắt tràn đầy vẻ thương hại.
Hôm nay tên Lâm Tiêu này coi như tiêu đời rồi!
Khư Hải Huyền Vũ không giống bên ngoài, tà tu bảng Hắc ở đây hoành hành không kiêng dè, căn bản chẳng cần bận tâm quá nhiều.
Lấy lớn hiếp nhỏ, lấy đông đánh ít, với bọn chúng mà nói là chuyện bình thường không thể bình thường hơn.
Bọn chúng sẽ không nói lý lẽ với ngươi!
“Dừng tay!”
Đúng lúc này, tiếng quát vang vọng trời đất, lập tức làm vỡ tan tiếng gào thét thê lương ngưng tụ từ oán khí.
Bóng người từ trên trời rơi xuống, kẻ đó khí thế lộ rõ, vẻ mặt kiêu ngạo, ánh mắt khinh đời nói: “Trên đảo Huyền Lôi này, ai dám động đến Lâm Tiêu, chính là đối đầu với Mai Tử Họa ta. Ai động đến, kẻ đó phải chết!!”
Mọi người xung quanh lập tức náo loạn, hôm nay rốt cuộc là chuyện gì, kẻ sau càng điên hơn kẻ trước.
Khóe miệng Lâm Nhất khẽ giật, tên diễn sâu này đến nữa rồi, lần nào cũng chọn thời khắc mấu chốt để tự thêm đất diễn cho mình.
Trước kia ở trà hội võ đạo cũng vậy, sắp kết thúc thì bất ngờ nhảy ra, nói câu đứng đầu bảng Lang Nha, xưng bá bảng Long.
Lần này cũng vậy, phá rối kế hoạch trấn nhiếp đám tà tu của hắn.
Đồng thời, bóng người đội nón lá đang ẩn nấp trong bóng tối, ánh mắt dán chặt vào Lâm Nhất, chính là người đội nón lần trước.
Từ lúc nào không rõ, ngoài phu nhân thần bí, những người từng có mặt trên thuyền Huyền Quy đều đã tụ hội.
Mai Tử Họa thản nhiên nói: “Khấu Thiên Hóa, Lâm Tiêu là người mà ta bảo kê, nể mặt ta, đừng dây dưa nữa.”
Bốp!
Đáp lại y là chưởng mang theo uy thế phá tan bầu trời, Khấu Thiên Hóa chửi lớn: “Ngươi là cái thá gì, thằng đánh đàn mà cũng dám lắm lời trước mặt ta, cút!”
Trong cơn tức giận Khấu Thiên Hóa bỗng ra tay, điều này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Mai Tử Họa.
Dù sao y cũng là thế tử của thế gia Thần Nhạc, trong Đế quốc Thần Long, rất ít có ai không nể mặt.
Cả vùng rộng lớn như Côn Luân, người có thể nắm giữ âm Thần Nhạc chỉ đếm trên đầu ngón tay, không ai không phải là cường giả có thể sánh với cảnh giới cấp Đế.
Có điều bộ chiêu trò này ở Thiên Vực Tà Hải, hiển nhiên không hiệu quả như thế, ít nhất thì Khấu Thiên Hóa không hề nể nang.
Bốp!
Mai Tử Họa bị đánh bất ngờ, bị đánh lui mấy bước, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.
Dù sao y cũng chỉ có tu vi cảnh giới Long Mạch, đối mặt với cường giả cảnh giới Sinh Huyền như Khấu Thiên Hóa, nếu không dùng đến nhạc khí thì hoàn toàn không có sức phản kháng.
“Thực lực cỡ đó mà cũng dám bảo vệ người khác? Cút sang bên kia, nếu ta không sợ đánh chết ngươi, giờ này ngươi đã không còn thở nổi.”
Mặt Khấu Thiên Hóa không cảm xúc, sắc mặt lạnh lùng nói.
Vù vù!
Sát khí lan tỏa từ người gã dày đặc như máu, trong mắt ánh lên tia sáng đỏ rực kinh người.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất