Trong mắt Ngôn Thiên Thần bừng lên tia nóng bỏng, nói: “Nghe đồn bên trong có hầm rượu, chứa vô số rượu ngon của Long tộc, cả Thiên Niên Hỏa do gia tộc Mạch Thị ủ cũng có thể tìm thấy trong đó, thậm chí còn có cả rượu Phần Nguyệt trong truyền thuyết, loại rượu từng được ủ cho thần linh.”
Rượu ngon của Long tộc?
Thiên Niên Hỏa và Phần Nguyệt?
Trong lòng Lâm Nhất dấy lên từng đợt rung động, sắc mặt khẽ thay đổi, cảm thấy... Lang Nha Thiên Cung này thật sự có liên quan đến dòng dõi Thương Long.
“Đang nghĩ gì vậy?” Có bóng người đáp xuống, cười hỏi.
Chính là Nguyệt Vi Vi sau khi nhảy xong vũ khúc Cửu Thiên Huyền Nữ, nhìn thấy Lâm Nhất đang trầm tư thì không nhịn được mà lên tiếng.
“Đại hội Lang Nha.”
Lâm Nhất bừng tỉnh, mỉm cười nói.
“Hình như chỉ còn bảy ngày nữa thôi, lần này sư huynh trở về cũng là vì chuyện đó đúng không?” Nguyệt Vi Vi nhìn Ngôn Thiên Thần nói.
Ngôn Thiên Thần gật đầu, tâm tư y tinh tế, chỉ nhìn qua đã nhận ra quan hệ giữa Lâm Nhất và Nguyệt Vi Vi không hề đơn giản.
Nguyệt Vi Vi và Lâm Tiêu đứng rất gần nhau, là kiểu gần gũi rất tự nhiên, thậm chí còn thân thiết hơn cả với Thánh trưởng lão.
Trong lòng y không khỏi dâng lên chút gợn sóng, cảm thấy vô cùng kinh ngạc, chuyện này sao có thể?
Sư muội thực sự để ý đến tên nhóc này ư?
Ngôn Thiên Thần và Nguyệt Vi Vi quen nhau hơn một năm, rất rõ tính cách của nàng ta, tuy bề ngoài có vẻ hoạt bát lanh lợi, khi giao tiếp với người khác thường hay mỉm cười.
Nhưng bất kể là ai, nàng ta đều giữ khoảng cách nhất định.
Khoảng cách đó, vừa không khiến đối phương cảm thấy bị xa lánh, vừa không để người khác sinh ra ý đồ vượt giới hạn.
Cho nên Ngôn Thiên Thần chỉ nhìn qua là đã phát hiện Nguyệt Vi Vi đã phá vỡ khoảng cách đó, hơn nữa là nàng ta chủ động phá vỡ.
“Chỉ còn bảy ngày, sư muội nên nghỉ ngơi cho tốt, thời gian này đừng quá vất vả nữa, cũng không có nhiều ý nghĩa.” Trong lòng Ngôn Thiên Thần dâng lên cảm giác buồn bực, nhưng vẫn cố nặn ra nụ cười.
Không đợi mấy người kia trả lời, y nói xong lập tức rời đi.
Mọi người đều có chút ngỡ ngàng, rõ ràng nhận ra bầu không khí có gì đó không ổn.
Lâm Nhất nhìn bóng lưng của y, dường như có điều suy nghĩ, cùng là đàn ông, khoảnh khắc này hắn cũng hiểu được lý do đại khái.
“Ngôn Thiên Thần nói không sai, chỉ còn bảy ngày nữa, tiếp tục khổ luyện cũng không còn ý nghĩa gì lớn, thời gian này các ngươi hãy nghỉ ngơi cho tốt.” Mộc Tuyết Linh nói.
Đợi Mộc Tuyết Linh rời đi, Nguyệt Vi Vi khẽ thở dài: “Sư huynh là người rất tốt, vừa rồi có phải Lâm ca ca đã khiến huynh ấy giận rồi không?”
“Có vẻ đúng là như vậy...”
Lâm Nhất sờ mũi nói, thật ra vừa rồi Ngôn Thiên Thần cũng chẳng làm gì, chỉ là bản năng của Lâm Nhất có chút phản cảm.
Giờ nghĩ kỹ, hoàn toàn không cần thiết.
“Hừ, ta đã đoán được rồi, lần sau không được như vậy nữa.” Nguyệt Vi Vi nhìn Lâm Nhất nói.
Lâm Nhất cười, chuyện này, sao có thể nói rõ được.
Đêm đến.
Trong sân viện Lăng Ba Các, Lâm Nhất đang luyện kiếm, kiếm pháp của hắn rất chậm, nhưng mỗi chiêu kiếm đều ẩn chứa sức hút vô cùng huyền ảo.
Có khí thế cuồn cuộn dung hợp với hư không, hóa thành thế vô hình chậm rãi lưu chuyển.
Đồng thời, khí huyết trong cơ thể Lâm Nhất cuồn cuộn, mơ hồ có tiếng rồng ngâm giận dữ. Mười vạn đạo kim long tím vàng đang di chuyển, bộc phát ra long uy mạnh mẽ, khiến mỗi kiếm của hắn như ẩn chứa uy thế Thần Long.
Đây là Thanh Long Phá Thiên Quyết!
Sau khi Thanh Long Phá Thiên Quyết thăng cấp lên tầng ba, cho dù Lâm Nhất không vận dụng, cũng vẫn ảnh hưởng đến khí thế và uy áp của hắn.
Bất kể Lâm Nhất tu luyện kiếm pháp gì, đều sẽ khiến thân thể hắn trở nên mạnh mẽ hơn trong vô hình.
Tuy số lượng long văn tím vàng không tăng thêm, nhưng Lâm Nhất có thể cảm nhận được, thân thể hắn vẫn luôn trở nên khỏe hơn.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất