Đến lúc đó, tích lũy đầy đủ sẽ bùng nổ, thánh thể Thương Long có thể sẽ lột xác. 

 

 

Lúc này, có bóng người đáp xuống tường viện, nói: “Lâm sư đệ, có thể trò chuyện vài câu không?” 

 

Là Ngôn Thiên Thần, trong tay y cầm vò rượu, nhìn Lâm Nhất nói. 

 

Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn, thấy tóc tai Ngôn Thiên Thần bù xù, sắc mặt đỏ bừng, khí chất xuất trần trước đó đã hoàn toàn biến mất. 

 

Hắn hơi ngẩn người, mới chỉ không gặp một ngày, sao Ngôn Thiên Thần trở nên sa sút thế này. 

 

“Sư huynh, xuống đây nói chuyện đi.” Lâm Nhất giật mình nói. 

 

Vút! 

 

Ngôn Thiên Thần nhảy xuống, đến bên bàn đá rót cho Lâm Nhất chén rượu, cười nói: “Uống rượu chứ?” 

 

“Tất nhiên.” 

 

Lâm Nhất uống cạn, nhìn chén rượu, nói: “Rượu không tệ.” 

 

“Lấy từ Thần Sơn về, so với vạn hoa tửu mà Thánh trưởng lão ban cho đệ trước đó thì không bằng, nhưng rượu ngon cũng không thể so sánh.” Ngôn Thiên Thần cười nói. 

 

“Huynh rất hiểu ta à?” Lâm Nhất kinh ngạc hỏi, chuyện đó đã qua bao lâu rồi, mà hắn cũng điều tra ra được. 

 

Ngôn Thiên Thần cười khổ nói: “Đệ còn đàn cho sư muội khúc Nghê Thường Vũ Y, đương nhiên ta phải tìm hiểu xem là ai có bản lĩnh như vậy. Mà tìm hiểu rồi mới biết, đệ đúng là nhân vật truyền kỳ thật.” 

 

“Vừa mới vào cung Thiên Hương đã đánh đại trưởng lão Khương Du, còn trêu chọc Thánh trưởng lão giữa đám đông, trong Chấp Pháp Đường còn dám dạy Thánh trưởng lão đánh đàn.” 

 

“Sau đó một mình xông vào yến tiệc Tây Viên, nơi đầy anh kiệt, một mình đệ đấu hết.” 

 

Khóe miệng Lâm Nhất co giật, hắn nghe ra trong giọng điệu của Ngôn Thiên Thần đầy phức tạp. 

 

“Đối xử tốt với sư muội chút nhé.” 

 

Ngôn Thiên Thần đột nhiên nói: “Thật ra ta không có tư cách nói câu này, nhưng sư muội là người rất hiền lành, ta chưa từng thấy muội ấy thân thiết với ai như vậy, chắc chắn đệ và muội ấy đã cùng trải qua nhiều chuyện.” 

 

“Không sao, ta hiểu ý huynh.” Lâm Nhất khẽ sững người, không ngờ Ngôn Thiên Thần là kẻ si tình. 

 

Ngôn Thiên Thần cười, nói: “Không nói chuyện đó nữa, đệ cảm thấy cung Thiên Hương có cơ hội trong đại hội Lang Nha không?” 

 

Lâm Nhất suy nghĩ hồi lâu rồi nói: “Khó nói, ta không hiểu rõ ba đại nhạc phường ở thành Thánh Thiên Vực, còn sáu đại thánh địa khác và các thế gia Thần Nhạc thì càng không có ấn tượng gì.” 

 

Ngôn Thiên Thần nhìn chằm chằm vào mắt Lâm Nhất, nói: “Đệ khiêm tốn rồi, ta có thể cảm nhận được đệ rất mạnh, ai mà xem thường đệ, chắc chắn sẽ chết rất khó coi.” 

 

Lâm Nhất không tỏ thái độ gì, câu này hắn thật sự không biết nên trả lời thế nào. 

 

“Bất kể là ai, cho dù gặp người của thế gia Thần Nhạc, ta cũng sẽ dốc toàn lực. Cố gắng tiến xa thêm chút nữa đi.” 

 

Ngôn Thiên Thần khẽ thở dài: “Cung Thiên Hương thua quá nhiều lần rồi, nếu lần này vẫn đứng cuối trong bốn đại nhạc phường, sẽ là đả kích rất lớn với cung Thiên Hương, có lẽ... Sẽ có rất nhiều người rời đi.” 

 

Lâm Nhất nghe ra được tình cảm của y dành cho cung Thiên Hương, không hiểu sao, hắn cảm thấy người này rất giống với đại sư huynh Cổ Nhược Trần của Kiếm Tông. 

 

“Sư huynh nói quá rồi.” 

 

Lâm Nhất khuyên nhủ. 

 

“Không phải là nói quá.” 

 

Ngôn Thiên Thần lắc đầu, rồi tiếp tục cùng Lâm Nhất uống rượu. 

 

Đợi đến khi trăng lên, Ngôn Thiên Thần say đến mức ny gục trên bàn, gọi thế nào cũng không tỉnh. 

 

Đúng lúc Lâm Nhất chuẩn bị cõng y vào phòng ngủ thì có bóng dáng yêu kiều từ trên trời đáp xuống, chính là Nguyệt Vi Vi. 

 

“Sư huynh, sao vậy?” 

 

Nguyệt Vi Vi lúc đầu giật mình, sau đó vội vàng hạ xuống, phát hiện chỉ là uống nhiều quá nên hơi thở phào nhẹ nhõm. 

 

Lâm Nhất kể đơn giản những lời vừa rồi của Ngôn Thiên Thần cho Nguyệt Vi Vi nghe. 

 

Nguyệt Vi Vi nghe xong, thở dài nói: “Thật ra sư huynh rất vất vả, đời này của cung Thiên Hương hầu như không còn nhân tài nữa, khi ta và sư tỷ tới, trong số những người cùng thế hệ chỉ có huynh ấy nắm giữ âm Đại Thánh.” 

 

Lâm Nhất hiểu rất rõ điều đó, nếu không có y, suýt nữa cung Thiên Hương đã bị phường Thất Tú làm cho mất mặt. 

 

“Huynh ấy còn có thể sống sót trở về, thật ra ta rất bất ngờ.” Nguyệt Vi Vi nói. 

 

Lâm Nhất kinh ngạc nói: “Sao lại nói vậy?” 

 

“Đại hội Lang Nha sắp đến, huynh ấy vì muốn trong thời gian ngắn nâng cao thực lực, đã đến Huyết Ngục Thần Sơn trên Thần Sơn, nơi đó thập tử nhất sinh, ngay cả đệ tử Thần Sơn cũng nghe tên thì sắc mặt đã thay đổi.” trong mắt Nguyệt Vi Vi hiện lên vẻ kiêng kỵ nói. 

 

Lâm Nhất quay đầu nhìn Ngôn Thiên Thần, người này... Thật sự nhìn không ra. 

eyJpdiI6IjlFUVkyUWxjRUlJOUtNVjNBNXBYcnc9PSIsInZhbHVlIjoiOCtzOUI4N2M1cmRYYUx0R005em1XS245VWZMUnV3WDhYdU1uZmVnT1ZGdE5jZXdjS1MrNnplVWhzVVZHWEFTeCIsIm1hYyI6IjYxYTdmMzRiMDY0MGMxODA4MDhmZTRlOTM5OTUyYTMzODhlZDg5N2U2NGI2YjQ1NjhlZjc2ZDY4MWM0YjU2NWUifQ==
eyJpdiI6ImMrbUlKXC91ZHFIMVQ0YXhYcnFHSjlBPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImdtMGNJWDRnQnJJdGN2eG9oa3FNZnNnMHlEZDRsVFZpRERTNFwvdm1MTGRMTUZJd0c1a2JiUndRWW1YalVicU1sSklKV3RheDhzd2dYME02dUxjZFJYRktOelNnV25PQ3dwVExmdWRBS28wU2lIOGN3QmZyR3FDeHpXUytlWWxCWDdENWxhUVBVWThtTXdYMXI3MXJvMHhHUUZXM2s2WTFYb1BqeVZCbU9kZis2eVhWOHFiUThMSU5DOFk0eVRTWnpmVGZrOWtmelZEdGJQdkJLZU1DYTVWNDA3MEkzT0pKSGc4NFg1TUtacUY5bEs2NTlWRGNySkZ2SlFPbVowUTNPNWNJc0x1dzd4VncrZEZnRStGNUowNVJtZER2eXB1K0dxdXBOT09wbmJMRE1FNjBVVTJITytzQWphVjRleUsrQ3RtbEVkZmxad0VNOExxdDZ4d1wvbVkzWXdPUlwvUnpld09CYys5N2ZaUGZ4Tm5QSlNWTzZJOW9XeDd2dGZ1U0F3UiIsIm1hYyI6IjU0ZDdlMDNhZWFiMTRkNTM5ZWQwZjExYjZmZDkxZjBmYjc4ODBlMjI5NWRkNWQ5YzhjZmJiNzlmYjVlMDFlZjQifQ==

Ads
';
Advertisement
x