Người đàn ông mặc áo xanh đợi Lâm Nhất đến gần, nhìn qua, dùng giọng điệu của đại sư huynh nói: “Nghe Thánh trưởng lão nói, khoảng thời gian này đều là ngươi đàn khúc Nghê Thường Vũ Y cho sư muội?”
“Có vấn đề gì không?”
Lâm Nhất thản nhiên nói.
Người đàn ông mặc áo xanh hơi sửng sốt, lập tức nhướn mày, trên mặt lộ ra nụ cười, tên mới đến này... hơi hổ báo đấy.
“Đã là do Thánh trưởng lão sắp xếp, tất nhiên sẽ không có vấn đề gì.”
Người đàn ông mặc áo xanh bị phản bác, trong lòng có chút khó chịu, nhưng vẫn nở nụ cười nhẹ nhàng nói.
“Ồ.”
Lâm Nhất gật đầu.
Người đàn ông mặc áo xanh thấy vậy, trong mắt thoáng hiện lên vẻ không vui.
Tên này rốt cuộc từ đâu chui ra vậy?
Mình chỉ rời đi có nửa năm, mà hắn đã thay thế vị trí của mình, không chỉ nổi tiếng khắp cung Thiên Hương.
Thậm chí còn có tư cách đàn khúc Nghê Thường Vũ Y cho sư muội, như vậy thôi cũng đã đành, còn kiêu căng ngạo mạn, khiến y có rất nhiều lời muốn nói mà không thể mở miệng.
Vốn dĩ y định khi gặp Lâm Nhất sẽ dùng thân phận đại sư huynh để áp chế đối phương.
Không ngờ đối phương hoàn toàn không thèm để ý, khiến mọi sự chuẩn bị của y đều đánh vào khoảng không.
May mà y còn tự cho mình là người có thân phận, không nổi giận ngay tại chỗ.
“Lâm Tiêu, đây là đại sư huynh của cung Thiên Hương, Ngôn Thiên Thần, vừa mới từ Thần Sơn tu luyện trở về. Đại hội Lang Nha lần này, cung Thiên Hương sẽ do y dẫn dắt, giao đấu với các thế lực khác.”
Mộc Tuyết Linh đứng bên cạnh nhìn Lâm Nhất, giới thiệu cho hắn.
Lâm Nhất trầm ngâm nói: “Rốt cuộc đại hội Lang Nha có quy tắc gì?”
Mộc Tuyết Linh nói: “Thiên Thần, ngươi nói với hắn đi.”
Ngôn Thiên Thần mỉm cười nói: “Những đại hội Lang Nha lần trước, cơ bản chỉ là các cuộc tỉ thí giữa bốn đại nhạc phường, các thế lực khác chỉ là phụ hoạ. Nhưng lần này bốn đại nhạc phường cũng chỉ là phụ hoạ thôi, không chỉ sáu thánh địa lớn của Đông Hoang sẽ dốc toàn lực, mà còn có các gia tộc âm nhạc đến từ Côn Luân, thậm chí còn có tin đồn rằng gia tộc Thần Nhạc cũng sẽ tham gia.”
Y ngập ngừng, trên mặt hiện lên nụ cười, tiếp tục nói: “Cẩn thận tính toán, ít nhất sẽ có mười ngàn tư nhạc tham gia.”
Mười ngàn người… Chuyện này quá khoa trương rồi.
Trong lòng Lâm Nhất hơi kinh ngạc, chẳng trách Mộc Tuyết Linh tỏ ra bình tĩnh với đại hội Lang Nha đến thế.
Nếu ngay cả thế gia Thần Nhạc cũng tham gia, thì bốn đại nhạc phường chẳng còn quá chói sáng nữa, còn đi tranh hạng thì đúng là không biết lượng sức mình.
Thế gia Thần Nhạc là chỉ những gia tộc có truyền thừa thần khúc, trong gia tộc từng xuất hiện Thần Nhạc Sư, hoặc hiện tại vẫn có Thần Nhạc Sư trấn giữ.
Thần Nhạc Sư nắm giữ âm thanh của Thần Long, thực lực có thể sánh với cường giả cảnh giới cấp Đế, cực kỳ hiếm có trong toàn bộ Côn Luân.
Ngôn Thiên Thần nói: “Phần thưởng lần này cũng rất phong phú, mười người đứng đầu đều có thể nhận được bản cổ khúc, mười loại rượu ngon của Long tộc, cùng ít nhất một trăm viên đan Thánh Huyền.”
“Vì sao Lang Nha Thiên Cung làm thế?” Lâm Nhất tò mò hỏi.
Vô cớ phân phát nhiều tài nguyên như vậy, thì bản thân họ sẽ thu được gì?
Ngôn Thiên Thần hơi sững người, y chưa từng nghĩ tới, rốt cuộc lý do phía sau là gì.
Lang Nha Thiên Cung có thể thu được lợi ích gì từ chuyện này?
Mộc Tuyết Linh thản nhiên nói: “Lang Nha Thiên Cung muốn bồi dưỡng những yêu nghiệt về âm luật, bọn họ vẫn luôn chờ người có thể nắm giữ tiên âm trong truyền thuyết, mấy ngàn năm nay đều làm như vậy. Không chỉ bốn đại nhạc phường, mà cả những thế gia Thần Nhạc ở Côn Luân cũng đều có mối quan hệ phi thường với Lang Nha Thiên Cung.”
“Tiên âm?”
Ngôn Thiên Thần kinh ngạc nói: “Không thể nào, cho dù là thời thượng cổ cũng chưa từng có ai nắm giữ tiên âm, thậm chí có hay không có tiên âm cũng còn chưa chắc.”
Sắc mặt Mộc Tuyết Linh bình tĩnh, trầm ngâm nói: “Chuyện này là việc mà Lang Nha Thiên Cung phải lo, các ngươi chỉ cần biết, chỉ cần biểu hiện ra được trình độ âm luật nghịch thiên đủ mạnh, chắc chắn Lang Nha Thiên Cung sẽ không tiếc ban thưởng.”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất