Cổ Tuấn nhìn hắn, nói: “Làm sao ta biết được, dù sao cũng trẻ hơn ta, mà ngươi nghĩ ta dám hỏi sao? Chẳng phải tìm đường chết à?”
Ngập ngừng chút, Cổ Tuấn nói: “Thằng nhóc nhà ngươi cũng đừng dò xét ta nữa, để ta nói thẳng cho ngươi biết, tu vi võ đạo của Thánh trưởng lão không phải điểm mạnh nhất, cái thực sự lợi hại là tu vi lực tinh thần và trình độ âm luật.”
“Nàng ta là Thiên Huyền Sư chính hiệu, tu vi lực tinh thần đã có thể sánh ngang với cường giả cảnh giới cấp Thánh, còn về âm luật thì... Âm Đế Quân có tổng cộng chín cấp, ít nhất nàng ta đã nắm giữ từ cấp ba trở lên. Còn có thủ đoạn nào khác không thì ta cũng không rõ lắm.”
Lâm Nhất trầm ngâm nói: “Tu vi lực tinh thần của ông là bao nhiêu?”
“Thánh Huyền Sư cấp mười ba đại viên mãn.”
“Không nhìn ra đấy, ông là Thánh Huyền Sư đỉnh phong, vậy cũng chỉ thiếu chút nữa là thành Thiên Huyền Sư rồi.” Lâm Nhất nói.
Thánh Huyền Sư tổng cộng có mười ba cấp, mười cấp đầu đại thể tương ứng với chín tầng cảnh giới Long Mạch, ba cấp cuối thì tương đương với ba đại cảnh giới của cảnh giới Sinh Tử.
Khi Lâm Nhất tu luyện trong bức tranh thánh Cửu Liên, đã cảm nhận được sau cấp mười, tu vi lực tinh thần cực kỳ khó tăng lên.
Ba cấp cuối, mỗi cấp đều khó như lên trời, nếu không có kỳ ngộ thì phần lớn cả đời người cũng sẽ bị kẹt ở ngưỡng Thánh Huyền Sư cấp mười.
Cổ Tuấn có thể đạt tới cảnh giới Thánh Huyền Sư cấp mười ba, thêm tu vi võ đạo vốn có của ông ta, cho dù đối mặt với bán Thánh thông thường e là cũng không hề e ngại.
Chẳng trách lúc trước ở trên phố ngông cuồng như thế!
“Hơ, thằng nhóc nhà ngươi đúng là kẻ ngoài nghề.”
Cổ Tuấn nhìn Lâm Nhất như nhìn kẻ ngốc, nói: “Đột phá lên Thiên Huyền Sư còn khó hơn đột phá lên Thánh Giả, ta đã kẹt ở bước này hơn trăm năm rồi.”
“Thiên Huyền Sư mạnh đến mức nào, thêm cả âm Đế Quân. Để ta nói cho ngươi rõ, nếu không phải là Đại Thánh ra tay, muốn giết chết Thánh trưởng lão, là chuyện không thể.”
Lúc này sắc mặt Lâm Nhất hoàn toàn thay đổi.
Cổ Tuấn nói thẳng đến vậy, cuối cùng hắn cũng hiểu rốt cuộc Mộc Tuyết Linh mạnh đến mức nào, cũng biết lúc trước mình đã liều mạng ra sao.
“Ha ha, sợ rồi à?”
Cổ Tuấn cười híp mắt nói: “Lúc trước ngươi dám trêu ghẹo Thánh trưởng lão, cả đám trưởng lão bọn ta đều sợ chết khiếp, thằng nhóc nhà ngươi đúng là gan to bằng trời!”
“Lúc sau ở điện Chấp Pháp, còn dạy Thánh trưởng lão tấu khúc, cũng chỉ có Thánh trưởng lão mới có tấm lòng rộng rãi như vậy thôi. Nếu là người khác, không biết ngươi đã chết bao nhiêu lần rồi.”
Lúc này Lâm Nhất mới nhận ra, chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
Hắn luôn biết Mộc Tuyết Linh rất mạnh, nhưng chưa từng nghĩ đối phương mạnh đến mức nào, bởi vì đối phương trông rất trẻ, rất hiếm khi phóng xuất thánh uy.
Ngày thường cực kỳ lạnh nhạt, không vui không buồn, không thể nhìn ra chút cảm xúc nào.
Khiến người ta dễ sinh ảo giác, nhưng nghe Cổ Tuấn nói như vậy, e rằng thực lực của Mộc Tuyết Linh đã tương đương với chưởng môn Kiếm Tông Mộc Huyền Không.
Nghĩ đến đây, Lâm Nhất bỗng thấy hơi tuyệt vọng.
Nếu có ai dám trêu ghẹo Mộc Huyền Không ở Kiếm Tông, e là sẽ bị đánh chết tại chỗ.
Lâm Nhất hít thật sâu, cười khổ nói: “Đúng là tự tìm đường chết thật, mà đúng rồi, sao nàng ta có Đế Long Lệnh?”
“Chuyện này ta thật sự không biết.”
Sắc mặt Cổ Tuấn thay đổi, vừa xoa râu vừa nói.
“Chắc chắn ông có suy đoán, nói đại ra đi.” Lâm Nhất nhìn là biết ngay Cổ Tuấn đang nói dối.
Cổ Tuấn lườm Lâm Nhất, nói: “Vậy thì ta nói đại, ngươi cũng nghe đại thôi, có thể có liên quan đến sách Thanh Long.”
Thần khí trấn quốc sách Thanh Long?
Bề ngoài Lâm Nhất không lộ ra chút cảm xúc nào, nhưng trong lòng dậy sóng dữ dội, Mộc Tuyết Linh này… Đúng là quá đáng sợ.
“Thần Sơn Thiên Hương, rất thần bí, năm xưa Cửu Đế liên thủ còn không dám tùy tiện xông vào.” Cổ Tuấn khẽ thở dài nói.
“Ông đi đi, ta cần bình tĩnh. À đúng rồi, tiện tay tìm cho ta hai sợi gân rồng là được, không cần loại quá tốt đâu.” Lâm Nhất dặn dò.
Đàn hề trong tay hắn vốn đã rất mạnh, được chế tạo từ Thần Mộc Phù Tang, chỉ cần khiến nó phát ra âm thanh thì uy lực đã có thể sánh ngang với đàn Phong Lôi rồi.
Tuy cây đàn này không có phạm vi sử dụng rộng như đàn Phong Lôi, nhưng khi thật sự xuất sắc, chắc chắn sẽ trở thành sát khí kinh hoàng.
Đàn Phong Lôi cũng chỉ mới giải tầng phong ấn thứ nhất, hơn nữa là loại nhạc khí phổ biến, dù uy lực mạnh đến đâu thì đối phương vẫn có thể có cách ứng phó.
Còn đàn hề thì đã sớm thất truyền, ngay cả Mộc Tuyết Linh cũng chưa từng nắm giữ.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất