Quãng thời gian sau khá yên bình. Lâm Nhất theo đúng ước định, gảy Nghi Thường Vũ Y Khúc giúp Nguyệt Vi Vi tu luyện vũ khúc Cửu Thiên Huyền Nữ. 

 

Còn hắn thì củng cố tu vi. Ngoài tu luyện kiếm điển Long Hoàng Diệt Thế thì còn bắt đầu nghiền ngẫm Huỳnh Hỏa Thần Kiếm do sư tôn truyền. 

 

Bộ kiếm pháp này do Kiếm Tổ của tộc Kiếm Thị sáng tạo. Kiếm Tổ là nhân vật thời viễn cổ, là nhân vật hiếm hoi có thể tranh cao thấp với thần tổ Thanh Long. 

 

Huỳnh Hỏa Thần Kiếm cực kỳ cường đại, từng được lưu truyền rộng rãi thời thượng cổ. Đây là kiếm pháp mà bao Kiếm Thánh đều bắt buộc phải khổ luyện. 

 

Điều kiện tu luyện cao đến khó tin: cần Thần Tiêu Kiếm Ý đạt cảnh giới viên mãn đỉnh phong, tu vi cũng phải tới cảnh giới Sinh Tử mới có thể miễn cưỡng tu luyện. 

 

Tu vi của Lâm Nhất thực ra chưa đủ, song nhờ nắm trong tay Thiên Khung Kiếm Ý, hắn vẫn có thể miễn cưỡng lĩnh ngộ. 

 

Nhưng khi thật sự nghiên cứu sâu, Lâm Nhất lần đầu cảm thấy thất bại. Ngay chiêu đầu tiên - Huỳnh Hỏa Chi Quang hắn cũng không sao nhập môn được. 

 

Đúng vậy, là không thể nhập môn! Đây là lần đầu hắn gặp tình cảnh như thế. Vài phen cưỡng ép tu luyện, kiếm ý bùng cháy suýt tẩu hỏa nhập ma. 

 

"Theo lý thì ta phải tu luyện được chứ", Lâm Nhất trăm mối tơ vò không thể gỡ. 

 

Sư tôn không ở bên chỉ điểm, tự hắn cũng dò chẳng ra, nhất thời cảm thấy khá đau đầu. 

 

Hôm ấy, sau khi hắn gảy xong Nghi Thường Vũ Y Khúc trên đỉnh núi tuyết, Nguyệt Vi Vi nhẹ nhàng đáp xuống cạnh Lâm Nhất, cười nói: "Lâm ca ca, huynh có tâm sự à?" 

 

Lâm Nhất biết không giấu được nàng ta, bèn kể lại mọi chuyện. 

 

Nguyệt Vi Vi cười đáp: "Đi hỏi sư tỷ đi, sư tỷ chắc chắn biết". 

 

Lâm Nhất lấy làm lạ: "Nàng ta đâu phải kiếm khách, sao lại biết được?" 

 

"Ôi dào, Lâm ca cứ đến hỏi là được, sư tỷ lợi hại lắm. Với lại huynhchưa chủ động tìm sư tỷ phải không, nên tranh thánh Cửu Liên vẫn chưa dùng được, Phù Tang Phi Thiên Khúc cũng chưa xin được đúng không?" Nguyệt Vi Vi hỏi. 

 

Lâm Nhất do dự, thấy như thế có phải dày mặt quá không. Bản thân đã nhận được không ít lợi ích, giờ lại mở miệng xin nữa, mở lời sao nổi. 

 

Nguyệt Vi Vi cười: "Sư tỷ là người 'da mặt mỏng' nhất đấy. Phù Tang Phi Thiên Khúc chỉ truyền cho đệ tử Thần Sơn, không truyền cho người ngoài. Dù sư tỷ thua cược, cũng khó mà tự mở lời để dạy huynh". 

 

Lâm Nhất đáp: "Ta đâu phải đệ tử Thần Sơn". 

 

"Nhưng huynh cũng đâu phải người ngoài", Nguyệt Vi Vi chớp mắt, nụ cười rạng rỡ hẳn. 

 

Lâm Nhất im lặng. Hay là thử xem? 

 

Rời đỉnh núi tuyết rồi, hắn cứ nghĩ mãi xem có nên chủ động đến tìm Mộc Tuyết Linh không. Cuối cùng, vẫn không dày mặt nổi. 

 

Lòng vòng một hồi, hắn tới động phủ nơi Cổ Tuấn đang ở. 

 

Giờ Cổ Tuấn là đại trưởng lão Chấp Pháp Đường, đang lúc phong quang đắc ý. Vừa thấy Lâm Nhất, mắt ông ta sáng rỡ, cười nói: "Nhóc con, lâu rồi không đến nhỉ! Làm ván chứ?" 

 

Trước đây hễ rảnh Lâm Nhất lại tìm ông ta đánh cờ, thua không ít đan Thánh Huyền, nên giờ dĩ nhiên hắn chẳng mắc bẫy nữa. 

 

"Thứ gì làm dây đàn là tốt nhất?" Lâm Nhất hỏi thẳng. 

 

"Tất nhiên là gân rồng!" Cổ Tuấn buột miệng: "Có điều thứ đó hiếm lắm, còn hiếm hơn cả long cốt. Sao tự dưng hỏi chuyện này?" 

 

"Giúp ta kiếm hai sợi", Lâm Nhất đáp. 

 

Đàn hề trong tay hắn đã nghiên cứu một thời gian, thấy ngoài chỗ cũ kỹ ra thì chẳng hư hại gì đáng kể. Nếu lắp dây, chế thêm một cung đàn là hoàn toàn dùng được. 

 

Không có cung đàn, dù Mộc Tuyết Linh có vắt óc cũng chẳng nghĩ ra đàn hề phát ra âm thanh thế nào. 

 

Mặt Cổ Tuấn dài ra ngay: "Ngươi đánh đố ta đấy à?" 

 

Lâm Nhất đáp: "Ông tới Thiên Tinh Các một chuyến, giúp ta truyền tin là được, tiện thể bảo họ chế tác thứ này". 

 

Vừa nói hắn vừa lấy ra bản vẽ đã chuẩn bị sẵn. Đại hội Lang Nha chẳng còn bao lâu nữa sẽ mở màn. 

 

Đã quyết định tham dự, Lâm Nhất ắt phải chuẩn bị nghiêm túc.  

 

Nếu thật sự giành được ngôi đầu bảng, thứ kỳ vật như quả Tam Sinh hắn đương nhiên không chê. 

 

"Thế còn tạm được", Cổ Tuấn cười híp mắt cất bản vẽ, đứng dậy chuẩn bị xuất phát. Thiên Tinh Các, nơi này ông ta cũng đã muốn ghé lại từ lâu. 

 

"Khoan đã, ta hỏi ông một chuyện. Rốt cuộc Thánh Trưởng Lão có lai lịch thế nào?" Lâm Nhất giữ Cổ Tuấn lại, lên tiếng hỏi. 

 

Cổ Tuấn cười: "Ta tưởng tên nhóc nhà ngươi chẳng tò mò chuyện gì cơ đấy!" 

 

Trong lòng Lâm Nhất khẽ xao động. Ông già này quả thật biết điều gì sao?

“Rốt cuộc Thánh trưởng lão có lai lịch thế nào? Dù sao nàng ta cũng chỉ là bán Thánh thôi mà.” Lâm Nhất nhìn Cổ Tuấn, dò hỏi. 

 

Cổ Tuấn cười nói: “Thánh trưởng lão không đơn giản chỉ là bán Thánh, nếu nói về tu vi võ đạo thì nàng ta đúng là bán Thánh, nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể bước vào cảnh giới cấp Thánh. Nhưng nếu nói về phương diện khác, thì nàng ta sớm đã là cường giả cảnh giới cấp Thánh rồi, không thì ngươi nghĩ tại sao Khương Du kiêng dè nàng ta đến vậy?” 

eyJpdiI6IndQeVhrZlVrSWw5MWtrYnk5SmdFVVE9PSIsInZhbHVlIjoidUV2azJpMU5OZkcwQUw2NnpEVEVUWmdyUzVpc01FeE91Q0F2VjJ5OFlFQTl3eXZQek5aZm9wcW15dDBxWUxTTSIsIm1hYyI6Ijk5YWFkYWE0ZmUwNjRkMDgxZmQ1NjE3M2NiODU0NzYxYWRlN2EwYTNjMDZmZDc2ZDIyYjU5MDMxZjRiNjQyODUifQ==
eyJpdiI6ImZtNnhUbXhtYXQyQUVFWlFobE5pNnc9PSIsInZhbHVlIjoiS1UxR09sYkhUU1dyRjdlMzlTdWJuOE5vTDVod3BCSmZcL2VXQ1dMblBYM043NjF3SDNPZDdtMUVlVDNoVExyaUV3R1ZwQk1OYkxTMEp3RWI5OWl0NnhzVGRDM0xBNGR4M3hwSVF0cVFiOEw0Zzk4eEROSVljS016aWJwOW8wRWRUaUNZR084RTNoK3dNNUtMMjNUVXBjZkd3XC9PUUU4cXd3Tit5VHhYQTlSekFHTDk4cWc4c2dWXC9wbUNuZVN1UENPZ3lWd29zcTNSeXQ2R1R4a0ZmY2NUVFNMWlBGVVBIRVwvOTVacGRcL3E3bTdkK3pvaCs2ZDNRWlR5TEhtajNXa0ZkMU9qQ1NBTDRpcGRmdm1SV2Z1OURtdz09IiwibWFjIjoiMWI0MTU1NDY0YjhkMTYwYTQ0ZTBhOTZjZDQyNmM2YjYyNDIxNmU3ZWMyOWFhMDUwNDI0NTg3NDUzMzAxZWUwNiJ9

Lâm Nhất lẩm bẩm, không nhịn được hỏi: “Vậy Thánh trưởng lão bao nhiêu tuổi rồi?”

Ads
';
Advertisement
x