Đêm đến, sao đầy trời.
Gió mát thổi qua, trong viện Lăng Ba Các của cung Thiên Hương.
Lâm Nhất đang luyện kiếm, tốc độ vung kiếm của hắn rất chậm, hắn dốc toàn bộ Thiên Khung Kiếm Ý để thi triển.
Đêm vốn đã tối đen, thêm thanh kiếm Táng Hoa trong tay hắn, khiến không gian xung quanh càng trở nên âm trầm đáng sợ. Mỗi bước hắn đi đều cực kỳ cẩn thận, tốc độ xuất kiếm chậm đến mức kinh người, thân kiếm ẩn chứa khí thế, kéo căng mà chưa phát.
Cùng với từng bước tiến lên, Lâm Nhất vận chuyển tâm pháp của Huỳnh Hỏa Thần Kiếm, tinh thần tập trung chưa từng có.
Ong!
Bất chợt, Lâm Nhất đâm kiếm, trong màn đêm hiện lên những điểm sáng như đom đóm, từng đốm từng đốm nở rộ.
Rầm rầm rầm!
Trên người Lâm Nhất lập tức bùng phát kiếm thế vô biên, luồng kiếm thế này xông thẳng lên trời, như muốn xé nát cả bầu trời.
“Thành công rồi.”
Lâm Nhất mừng rỡ.
Rắc rắc rắc!
Nhưng nụ cười còn chưa kịp tan thì đã đông cứng, những đốm sáng như đom đóm kia giống như tấm kính bị nứt, từng chút vỡ tan, trong chớp mắt kiếm thế ấy tan rã.
Kiếm ý phản phệ ngược lại, chạy loạn trong cơ thể Lâm Nhất, phụt, sắc mặt hắn thay đổi, phun ra ngụm máu.
“Khó quá...”
Lâm Nhất lau vết máu ở khóe miệng, trong mắt hiện lên vẻ ảm đạm, lại thất bại rồi.
Đã không nhớ nổi là thất bại bao nhiêu lần, lần nào cũng đến bước này rồi thất bại.
Theo lý mà nói, hắn đã nắm được Thiên Khung Kiếm Ý, hiện tại tu vi đã đạt đến Long Mạch tầng bảy hậu kỳ, miễn cưỡng cũng có thể thử tu luyện mới phải.
Thế nhưng vẫn không sao bước vào được, đừng nói là tiểu thành, đến nhập môn còn chưa xong.
Là sư tôn nói sai, hay là ta quá kém?
Lâm Nhất không khỏi bắt đầu nghi ngờ, hắn nằm trên mặt đất nhìn lên bầu trời đầy sao, tâm trí nhanh chóng trôi dạt về Kiếm Tông.
Trôi dạt về động phủ Đào Lâm của Kiếm Tông, những ngày luyện kiếm cùng sư tôn.
Nếu vẫn còn ở Kiếm Tông, sao ra nông nỗi này.
Trong lòng Lâm Nhất thoáng có chút chua xót, khó khăn lắm mới có được mái nhà ở Côn Luân, còn chưa yên ổn thì đã bị đánh tan, cải trang rời đi.
Rốt cuộc bây giờ sư tôn ra sao rồi?
Vốn dĩ chỉ còn năm năm thọ nguyên, sau khi bị ép hạ thân đến chân thân, sư tôn giờ còn bao nhiêu thọ nguyên?
Bốn năm?
Ba năm?
Hay chỉ còn hai năm...
Thiên Huyền Tử, ông thật độc ác.
Tại sao có kẻ độc ác đến vậy?
Trong mắt Lâm Nhất dâng lên từng đợt sát ý, sát ý nhanh chóng mất kiểm soát, cuối cùng nắm chặt tay phải, hung hăng đấm mạnh xuống đất.
“Ta nhất định sẽ giết ông!”
Vẻ mặt Lâm Nhất dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi nói.
Vút!
Hắn đột ngột đứng dậy, ánh mắt lóe lên, chỉ trong chốc lát trong lòng đã có quyết định.
…
Nửa canh giờ sau, Lâm Nhất đến ngọn Linh sơn nơi Mộc Tuyết Linh cư trú.
Mộc Tuyết Linh sở hữu ngọn Linh sơn trong cung Thiên Hương gọi là Núi Thủy Hàn, còn lạnh hơn cả núi tuyết, đó là cấm địa của cung Thiên Hương, không ai dám tự tiện xâm nhập.
Đương nhiên, trừ Nguyệt Vi Vi ra.
Lâm Nhất hít thật sâu rồi bước lên núi, bất ngờ phát hiện ngọn Linh sơn này, ngoài việc lạnh lẽo âm u hơn thì hoàn toàn không có bất kỳ cấm chế nào.
Núi Thủy Hàn rất lớn, trên núi có rất nhiều kiến trúc và cung điện.
Nhưng không có bóng người, nếu bản thân núi Thủy Hàn đã rất lạnh, thì những cung điện trống trải này càng khiến người ta cảm thấy lạnh hơn.
“Mộc Tuyết Linh thật sự sống ở đây sao?”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất