Mãi cho đến khi xuất hiện bảy luồng ánh sáng mới dừng lại.
Khoảnh khắc này, dù là Đại trưởng lão Hồng Quảng hay là Dương Chấn và những người khác đều tỏ vẻ mừng rỡ.
Mỗi một luồng sáng đại diện cho một phần tiềm lực về trận đạo.
Trận đạo chia làm bốn cấp: Thiên, Địa, Huyền, Hoàng.
Thiên cấp cao nhất, Hoàng cấp thấp nhất.
Trong đó mỗi một cấp lại chia làm ba phẩm: Thượng, Trung, Hạ.
Một luồng sáng đại diện cho một phẩm, bây giờ có tới bảy luồng sáng, đều chứng tỏ tư chất của Ngụy Huy là Địa cấp hạ phẩm.
Tư chất trận đạo của tông chủ hiện tại của Thanh Hư Tông khi kiểm tra cũng chỉ như thế mà thôi.
Đại trưởng lão năm đó chỉ có sáu cột sáng, Huyền cấp thượng phẩm.
Nói cách khác với thiên phú của Ngụy Huy, tương lai thành tựu của hắn gần như có thể sánh ngang với Tông chủ.
Hắn không chỉ có khả năng được làm đệ tử chân truyền, thậm chí còn được bồi dưỡng trở thành chưởng giáo.
Thiên phú trận đạo như vậy thật đáng sợ.
Một lúc lâu sau.
Ngụy Huy mở mắt, khi nhìn thấy hào quang tỏa ra trên người mình và ánh mắt chấn động, hâm mộ của mọi người xung quanh, khóe miệng hắn khẽ nở nụ cười.
“Ngụy Huy, chúc mừng ngươi.”
Đại trưởng lão mở lời.
“Bây giờ ta chính thức tuyên bố thu nhận ngươi làm đệ tử chân truyền, ngươi có bằng lòng bái ta làm sư phụ không?”
“Đệ tử đương nhiên sẵn lòng.”
Ngụy Huy vội vàng quỳ xuống dập đầu hành lễ.
Điều này khiến mấy vị trưởng lão xung quanh thở dài, mầm non tốt trăm năm khó gặp, tiếc là họ không dám tranh giành đệ tử với Đại trưởng lão.
Ngụy Huy kiểm tra xong xuôi, lúc này ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Lý Quân đang đứng dưới pho tượng.
Đã năm phút trôi qua, trên người Lý Quân vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, thậm chí còn không hề có cột sáng nào hiện ra.
“Chuyện gì vậy, lẽ nào hắn không có nổi một luồng sáng sao?”
Trong đám người vang lên tiếng bàn tán xôn xao, bọn họ không thể nào tin nổi.
Người thừa kế do Thừa Phong Chân Nhân lựa chọn, chỉ thế này thôi sao?
Dương Chấn cười ha hả, nhìn về phía Tàn Phong.
“Tàn Phong, nếu ta không nghe nhầm, vừa rồi ngươi nói thiên phú trận đạo của hắn vô địch đồng thế hệ? Trên người hắn ta có chút thiên phú trận đạo nào không vậy? Chọn đại một đệ tử ngoại môn thì cũng sáng lên được một cột.”
Nhìn thấy cảnh tượng này, Tàn Phong cũng không tin vào mắt mình.
Hắn không thèm đáp lại Dương Chấn, mà nhìn về phía Đại trưởng lão.
“Đại trưởng lão, thiên phú trận đạo của Lý Quân là vô song. Chúng ta đợi thêm chút nữa, có lẽ thiên phú của hắn quá tốt nên pho tượng phản ứng chậm một chút.”
Vừa thu nhận được một đệ tử, tâm trạng Đại trưởng lão khá tốt, ông gật đầu nói: “Mọi người cứ bình tĩnh chờ thêm vài phút nữa.”
Nghe Đại trưởng lão nói vậy, mọi người lập tức yên tĩnh.
Lúc này trạng thái của Lý Quân có chút kỳ diệu, hắn phát hiện ý thức của mình tiến vào một không gian kỳ lạ, không gian mờ mịt xám xịt giống như bị sương mù bao quanh.
“Lẽ nào mỗi người kiểm tra thiên phú trận đạo, đều sẽ tiến vào một không gian như vậy?”
Trong lòng Lý Quân nghĩ thầm.
Bỗng nhiên một giọng nói vang lên trong không gian.
“Mấy nghìn năm rồi, Thanh Hư Tông cuối cùng cũng xuất hiện người có thể gọi được ý chí của ta.”
Giọng nói xa xăm thê lương vang lên.
Trong lúc Lý Quân còn đang nghi ngờ, một bóng người ngưng tụ thành hình trước mặt hắn, đó là một lão giả mặc áo trắng.
“Ngài là?”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất