“Vừa rồi Đại trưởng lão nói tư chất của ta trăm năm khó gặp. Ta không tin tư chất ngươi mạnh hơn ta.”
Lúc này một giọng nói vang lên, chính là vị thiên tài trận đạo kia.
Hắn tên là Ngụy Huy, mặc dù chưa chính thức nhập môn, nhưng được Dương Chấn và mọi người xung quanh tâng bốc khiến hắn ta trở nên kiêu ngạo. Nghe Lý Quân nói khoác lác như vậy, hắn không nhịn được lên tiếng.
Lý Quân thản nhiên: “Ta là thiên tài vô song, dù là trận đạo hay võ đạo, không ai cùng thế hệ có thể vượt qua ta."
Ngụy Huy không phục.
“Nói khoác ai mà chả nói được!”
Hắn lẩm bẩm.
“Tên tiểu tử này cũng ngông cuồng thật, hắn không biết Ngụy Huy ưu tú đến mức nào.”
Dương Chấn tức giận nói.
“Nếu đã vậy thì để hai người các ngươi cùng nhau kiểm tra tư chất.” Hồng Quảng mở lời.
Lúc này, những người có mặt cũng trở nên phấn khích.
Vốn dĩ thiên tài như Ngụy Huy khiến không ít người cảm thấy tuyệt vọng, không ngờ nửa đường lại xuất hiện thêm một Lý Quân.
Tự xưng là tổ tông của Thanh Hư Tông, họ muốn xem thử người truyền thừa được Thừa Phong tổ sư lựa chọn sẽ có trận đạo mạnh tới mức nào.
Lúc này, có người đến bên cạnh Tàn Phong nhỏ giọng hỏi: “Tàn Phong sư huynh, tên tiểu tử đó thật sự nhận được truyền thừa của Thừa Phong tổ sư sao? Thiên phú trận đạo của hắn lợi hại lắm à? Dám khoác như vậy?”
Nghe đối phương hỏi, nhiều người xung quanh dỏng tai lên nghe.
Tàn Phong nhìn Lý Quân đang đứng đó với vẻ mặt phức tạp, hắn gật đầu.
“Thiên phú trận đạo của hắn vô địch với người cùng thế hệ.
Lúc này, Đại trưởng lão Hồng Quảng đến dưới pho tượng của tổ sư sáng lập Thanh Hư Tông.
Ông cung kính cúi đầu ba lần trước bức tượng rồi lớn tiếng tuyên bố: “Hồng Quảng, đệ tử đời thứ 28 của phái Thanh Hư, kính mời thần tượng tổ sư.”
Nói xong, ngón tay bấm pháp quyết bắn về phía phần chân của pho tượng.
Khoảnh khắc luồng sáng chiếu xuống, cả quảng trường rung nhẹ.
Trên pho tượng hiện ra một vầng sáng xanh.
Khi luồng sáng xanh xuất hiện, chúng đệ tử Thanh Hư Tông lập tức tỏ ra cung kính.
Bên trong pho tượng ẩn chứa ý chí trận đạo của tổ sư đời thứ nhất Thanh Hư Tông, cũng chính là người đã sáng lập ra tông môn.
Khi ánh sáng phát ra từ bức tượng đạt đến đỉnh điểm, Hồng Quảng nhìn Lý Quân và Ngụy Huy.
“Hai người các ngươi đứng dưới pho tượng, thả lỏng tinh thần, đừng chống cự.”
Lý Quân gật đầu rồi đứng ngay dưới pho tượng.
Ngụy Huy cũng đi sát theo sau.
Sau khi hai người đứng ở vị trí được chỉ định, một luồng sáng từ trên trời giáng xuống bao phủ lấy thân thể bọn họ.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua.
Trên người Ngụy Huy có phản ứng đầu tiên.
Đỉnh đầu hắn bỗng nhiên phát ra một luồng sáng chói mắt, luồng sáng đó vọt thẳng lên tận mây xanh.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất