Hắn phát hiện lão giả áo trắng này rất giống pho tượng vừa rồi. 

 

 

  “Ta là tổ sư đời thứ nhất của Thanh Hư Tông - Thanh Hư Tử. Ta đã để lại một tia ý chí của mình trong pho tượng này. Nhiều năm như vậy, ngươi là người đầu tiên thành công đánh thức ý chí của ta. Chúc mừng ngươi, tiểu tử, ngươi sẽ có được trận đạo huyền bí nhất của Thanh Hư Tông ta.” 

 

  “Đại trận này tên là Hỗn Nguyên Thái Thanh. Khi hoàn thành, nó có thể biến bụi thành vũ trụ hồng hoang, tối cao của trận đạo, chỉ có người sở hữu thiên phú trận đạo xuất sắc nhất mới có thể tu luyện. 

 

   

 

Thanh Hư Tử bàn tay nâng lên, bên cạnh hắn hiện ra vô số chữ viết cổ xưa. 

 

   

 

Những chữ viết đó không ngừng xoay quanh thân thể hắn, mỗi ký tự hé lộ những bí ẩn sâu xa của trận pháp. 

 

  “Truyền thụ trận pháp này cho ngươi, hy vọng ngươi có thể tiếp tục phát triển trận đạo, cũng hy vọng chúng ta sẽ có ngày gặp lại.” 

 

   

 

Dứt lời, vô số ký tự kia giống như hóa thành một con sông dài, cuồn cuộn tràn vào trong đầu Lý Quân. 

 

  “Ầm!” 

 

   

 

Lý Quân cảm giác đầu như muốn nổ tung, vô số tin tức liên quan đến trận đạo hiện lên trong đầu hắn. 

 

  ... 

 

   

 

Lúc này, bên ngoài đã mười phút trôi qua. Những tiếng bàn tán vốn đã lắng xuống lại bắt đầu vang lên. 

 

  Nhiều người đã không còn kiên nhẫn. 

 

   

 

“Nực cười, tự xưng trận đạo vô song lại không lên nổi một cột sáng, còn mặt dày đứng đó giả vờ giả vịt.” 

 

   

 

“Nếu đã không kích hoạt được thì thà bỏ cuộc đi. Có kéo dài mãi đến tối cũng vô dụng thôi.” 

 

  “Tên này đúng là lừa đảo còn dám xưng là đệ tử của Thừa Phong tổ sư, Xì! Đúng là khiến người ta mở mang tầm mắt.” 

 

  “Người này chắc chắn có mưu đồ bất chính, không ngờ lại lòi đuôi chuột nhanh như vậy.” 

 

  ... 

 

   

 

“Tàn Phong, ngươi còn lời gì muốn nói không?” 

 

  Dương Chấn lạnh lùng nhìn Tàn Phong. 

 

  Nếu Tàn Phong thật sự rước về một ông tổ thì cũng thôi, bây giờ lại mang về một tên lừa đảo, hắn ta chắc chắn sẽ bị tông môn trừng phạt. 

 

   

 

Còn hắn ta sẽ được tông môn ban thưởng. 

 

   

 

Qua sự thay đổi này, địa vị của Tàn Phong ở tông môn sẽ hoàn toàn bị hắn chà đạp. 

 

   

 

“Đại ca, huynh nhất định phải báo thù cho đệ.” 

 

  Dương Kiện ôm má sưng húp nói. 

 

   

 

Dương Chấn gật đầu: “Yên tâm, lát nữa ta sẽ đích thân vặn đầu tên tiểu tử đó.” 

 

  “Thật hoang đường!” 

 

  Lúc này, ngay cả sắc mặt Đại trưởng lão Hồng Quảng cũng trầm xuống. 

 

  Bình thường kiểm tra trận đạo cũng chỉ vài phút là xong, bây giờ đã mười lăm phút trôi qua. 

 

  Đối phương rõ ràng không có chút thiên phú trận đạo nào, vừa rồi ông ta lại tin hắn là truyền nhân của Thừa Phong Chân Nhân. 

 

  Dám chạy tới Thanh Hư Tông lừa gạt, tưởng Thanh Hư Tông dễ bắt nạt sao? 

 

Hồng Quảng cũng muốn ra tay. 

 

  Ở trong không gian lúc này, Lý Quân đã dung nhập toàn bộ văn tự cổ vào trong cơ thể. 

 

   

 

“Đại trận Hỗn Nguyên Thái Thanh đã truyền lại cho ngươi, ngoài ra còn có lĩnh ngộ của ta về trận đạo nữa. Tiếp theo ngươi chỉ cần tiêu hóa từ từ là được, ngươi có thể ra ngoài rồi.” 

 

  Đối phương vừa nói xong. 

 

  Lý Quân đã cảm thấy cảnh sắc trước mắt thay đổi, ý thức lại trở về trong thân thể. 

eyJpdiI6IjJzVUc4ZkdEY3RBS2lUaFBIUDlSXC9BPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ikh4WlZRVWNCXC80SVprN1lvUzk0SEJ3dUV5Y0ZNZU9DNmFLUjI2TnFCOXdleWFXYXdRUWJHSHg1Y0x2RmdFcklVIiwibWFjIjoiOThhODc4Y2RhODU1N2ZkMzBmNTc5YzM0NGJlN2MyODI2YTI0MDRhMGZmN2YxZjJiNGJjZWM2NWEyYTJhOTM4OSJ9
eyJpdiI6IlpuV2hEXC94Y1lacW9mWFwvU0UwTGUrZz09IiwidmFsdWUiOiIxem9NWHZ1TjNTbHdXRmx1YWZtVldJeE04TThRc0NcL1lHOUlOM0NvNnM4cmlcL0t0bnZsV2hISFdyV1QydUVQbTBYZHN0U1k3M3RZNUF5c1FIVUlFSkRvN3g4YkV6a0dSVmNNNWp0OERJUGhBTTgxVjhBWjQyb1VTcUtmQm80VUpTcFZMRzVva0RPQWdWNDljcERmN0p3OWxcL0JNMGZMVFNKUXdjOFQya3ZYZ0xmZ1J2YVBZR0QybXltSFBobmJFMk1tT05Gd2x6ZW9LemdTNWdVZzN4RXhlWXU0NlJNeVdPV3dVQWpaaEVHbXBRR0dOMzFhUGFmeUFlQW9Kdyt3b3hXIiwibWFjIjoiM2MzOTgxOGI3YTJmYzgzZTkzN2EwNjg2Yzk4MDc4YjdmZTBhOTU2NGJiYjQxZjg3ZmQxNjE1OGJmYWMzMDM3NSJ9

Advertisement
x